iờ, nhưng tụi này cho là mấy kỹ năng đó cũng đáng học lắm chớ, cho dù nó có chậm một tý.
Một tiếng tách nhỏ vang lên và cánh cửa bật mở. George nói khẽ:
- Đó… tụi anh đi lấy rương hòm cho em, còn em thì tom tóp những thứ em cần trong phòng đưa ra cho Ron đi!
Harry cũng thì thầm nói vói theo hai anh em Weasley khi họ biến xuống cầu thang tối thui:
- Coi chừng bậc thang cuối, nó kêu cọt kẹt đó.
Harry xẹt ngang xẹt dọc căn phòng, gói ghém đồ đạc của nó và chuyển qua cửa sổ cho Ron. Rồi nó chạy lại phụ Fred và George khiêng cái rương lên cầu thang. Bỗng Harry nghe tiếng dượng Vernon ho.
Fred thở gấp bảo:
- Ráng têm chút nữa. Đẩy mạnh một cái nữa…
Harry và George cùng kê vai đẩy chiếc rương, làm cho nó trượt qua cửa sổ vào trong xe. George nói nhỏ:
- Xong rồi! Đi thôi!
Nhưng Harry vừa trèo lên ngưỡng cửa sổ thì đột ngột vang lên một tiếng rúc to đằng sau lưng nó. Và liền theo đó là giọng như sấm rền của dượng Vernon:
- LẠI CON CÚ CHẾT TIỆT!
- Chết! Tôi quên béng mất con Hedwig!
Harry vừa nhảy trở vô phòng thì đèn hành lang bật sáng. Nó chụp cái lồng nhốt Hedwig, vọt ra cửa sổ, chuyền ra ngoài cho Ron. Vừa đúng lúc nó đang trèo lên nóc của cái tủ để leo qua cửa sổ, thì dượng Vernon giộng ầm ầm trên cánh cửa cái không khóa khiến cánh cửa bật tung ra.
Trong nửa giây, dượng Vernon đứng như trời trồng ở ngưỡng cửa; rồi dượng thốt lên một tiếng rống, nghe như tiếng trâu điên, và nhào vô Harry, túm lấy cổ chân nó.
Ron, Fred và George vội nắm chặt tay Harry và gồng hết sức mình mà kéo.
Dượng Vernon rống:
- Petunia! Nó đang chạy trốn! NÓ ĐANG CHẠY TRỐN!
Nhưng mấy anh em nhà Weasley hè nhau kéo một cái mạnh đến nỗi chân của Harry trật ra khỏi bàn tay nắm của dượng Vernon – Harry đã vào được trong xe. Nó đóng mạnh cửa xe…
Ron kêu:
- Anh Fred, bỏ chân xuống!
Thế là chiếc xe phóng vút về phía mặt trăng.
Harry không thể nào tin được – nó đã tự do. Nó kéo kính cửa sổ xe xuống, làn gió đêm lùa qua mái tóc, và nó ngoái nhìn những mái nhà trên đường Privet Drive đang nhỏ lại. Dượng Vernon, dì Petunia và Dudley xúm xít đứng bên cửa sổ phòng ngủ của nó, sửng sốt đến lặng câm.
Harry hét to:
- Hẹn gặp lại vào mùa hè tới!
Anh em nhà Weasley phá lên cười ngất và Harry ngồi ngay ngắn lại trên ghế, cười toét đến mang tai.
Nó nói với Ron:
- Thả Hedwig ra đi, nó có thể bay theo chúng ta mà. Lâu lắm rồi nó chẳng có dịp nào để vỗ cánh.
Hedwig hớn hở bay vèo ra cửa sổ xe để lướt theo bọn trẻ như một bóng ma.
George đưa cái kẹp tóc cho Ron mở cửa chuồng, và chỉ một lát sau, Hedwig hớn hở bay vèo ra cửa sổ xe để lướt theo bọn trẻ như một bóng ma.
Ron sốt ruột hỏi:
- Sao? Đầu đuôi câu chuyện ra sao hả, Harry?
Harry kể cho anh em nhà Weasley nghe chuyện Dobby, lời cảnh cáo mà con gia tinh ấy đưa ra cho Harry và vụ um sùm về cái bánh kem. Khi nó kể xong, mọi người im lặng một hồi lâu trong nỗi kinh hoàng.
Cuối cùng Fred nói:
- Đáng ngờ lắm.
George đồng ý:
- Nhất định là trò láu cá đây! Vậy là rốt cuộc đến tên của kẻ âm mưu làm những chuyện đó nó cũng không nói được à?
Harry nói:
- Em nghĩ nó không thể nói được. Em kể với anh rồi, cứ mỗi lần nó sắp s
Trang:
[<] 1,
11,
12,[13],
14,
15,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):