Polaroid
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ửa tiết lộ điều gì đó là nó lại dộng đầu vô tường.

Harry thấy Fred và George nhìn nhau. Nó hỏi:

- Bộ anh cho là nó lừa dối em hả?

Fred nói:

- Được rồi, tóm lại như vầy – những con gia tinh tự chúng nó cũng có phép màu, nhưng chúng không thể xài yêu thuật mà không được chủ cho phép. Anh đoán là có ai đó đã phái lão Dobby tới để cản trở việc em trở về trường Hogwarts. Chắc là trò đùa của ai đó. Em thử nghĩ xem ở trường có kẻ nào không ưa em không?

- Có.

Lập tức cả Harry và Ron cùng thốt lên. Harry giải thích:

- Draco Malfoy. Nó ghét em lắm.

George quay đầu lại:

- Draco Malfoy? Con của Lucius Malfoy à?

Harry đáp:

- Chắc vậy, cái họ đó không phổ biến lắm thì phải? Mà sao?

George nói:

- Anh có nghe ba nói về ông ta. Oång là người ủng hộ có thớ của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.

Fred ngoảnh lại nhìn Harry và nói thêm:

- Và khi Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy biến đi, Lucius Malfoy bèn hồi chính, nói là mình không chủ tâm theo kẻ ấy. Thúi hoắc… Ba cho là ổng nằm trong vòng thân cận của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.

Trước đây Harry đã từng nghe đồn về gia đình Malfoy, nên những điều ấy không làm nó ngạc nhiên lắm. So với Malfoy thì Dudley đâm ra còn là một đứa trẻ tử tế, nhạy cảm, biết suy nghĩ. Harry nói:

- Không biết Malfoy có nuôi con gia tinh nào không?

Fred nói:

- Bất cứ ai sở hữu gia tinh cũng thuộc gia đình phù thủy danh giá lâu đời, giàu có.

George bổ sung:

- Ừ, má luôn ước ao chúng ta có một gia tinh để nó ủi quần áo cho chúng ta. Nhưng tất cả những gì nhà mình có chỉ là một con ma xó già lụ khụ đầy chí trên gác xép và cả đống ma lùm ma bụi trốn khắp khu vườn. Những con gia tinh chỉ có trong những thái ấp cổ, lâu đài, hay những nơi đại loại như thế; em không mong tìm được một gia tinh nào ở nhà anh đâu…

Harry im lặng. Căn cứ vào sự kiện là Malfoy luôn luôn có cái thượng hạng của mọi thứ, thì gia đình nó hẳn là giàu nứt đố đổ vách; Harry có thể hình dung cảnh Malfoy khệnh khạng đi quanh một cái dinh thự trong thái ấp rộng lớn, sai một tên đầy tớ trong nhà đi ngăn cản Harry trở lại học ở trường Hogwarts. Điều đó nghe hết sức phù hợp với những thứ mà Malfoy khoái làm. Chẳng lẽ Harry đã ngu ngốc đến mức thật thà tin gã Dobby?

Ron nói:

- Dù sao tụi này cũng rất hài lòng là đã đi đón bồ kịp. Mình thiệt tình hết sức lo lắng khi không nhận được hồi âm nào của bồ. Ban đầu mình tưởng đó là lỗi của Errol…

- Errol là ai?

- Con cú của tụi này. Nó cổ lỗ sĩ lắm rồi. Đây không phải là lần đầu tiên nó đưa thư không tới nơi. Thành ra mình thử mượn Hermes…

- Ai?

Fred đáp từ trên băng ghế trước:

- Con cú mà ba má mua cho anh Percy khi ảnh được làm Huynh trưởng đó!

Ron than:

- Nhưng anh Percy chẳng chịu cho mượn. Aûnh nói ảnh đang cần nó.

George trầm ngâm:

- Anh Percy cư xử rất quái dị suốt cả mùa hè này. Aûnh gởi đi rất nhiều thư rồi ảnh đóng cửa miết trong phòng… Nghĩa là, ảnh dành hơi nhiều thì giờ để đánh bóng cái huy hiệu Huynh trưởng… Fred, anh lái hơi xa về phía tây rồi đó!

George chỉ cái la bàn trên bảng đồng hồ. Fred xoay bánh lái. Harry hỏi:

- Vậy ba anh có biết anh lấy chiếc xe đi không?

- Ơ… không.

Ron nói:

- Tối nay ba b

Trang: [<] 1,12,13,[14],15,16,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):