ận làm việc. Hy vọng tụi mình có thể trở về nhà để xe an tòan mà không bị má phát hiện là tụi mình đã cỡi nó bay.
- Nhân tiện cho mình hỏi, ba của bạn làm gì ở Bộ Pháp Thuật vậy?
- Ba làm việc Ron cái sở chán nhất là SỞ DÙNG SAI CHẾ TÁC CỦA MUGGLE.
- Sở gì?
- Là cái sở chuyên lo về các thứ của dân Muggle chế tạo mà bị đem phù phép, phòng khi những thứ đó lọt vô nhà hay chợ của một Muggle nào đó. Thí dụ như năm ngoái, có một phù thủy già chết, bộ đồ trà của bà đem bán cho một tiệm đồ cổ. Thế rồi có một bà Muggle mua về nhà và pha trà mời bạn bè. Thiệt là một cơn ác mộng… Kỳ đó ba phải ở lại làm thêm giờ hết mấy tuần?
- Bộ xảy ra chuyện gì à?
- Cái bình trà dở hơi xịt nước trà nóng khắp nơi, làm cho một ông phải vô bệnh viện với cái gắp đường kẹp dính vô mũi. Ba phát điên lên được – lúc đó trong sở chỉ có ba với một bác phù thủy già tên là Perkins – thế là hai người phải ếm bùa Nhớ với làm mấy việc đại loại như vậy để giải quyết công việc…
- Nhưng mà ba của bồ… Chiếc xe này…
Fred cười:
- Ừ, ba mê mọi thứ liên quan đến dân Muggle. Cái nhà kho của tụi này chứa đầy nhóc đồ Muggle. Ông tháo chúng ra, phù phép chúng, rồi ráp chúng lại. Nếu mà sở của ổng khám xét nhà tụi này thì chắc ổng phải bắt giam chính ổng. Chuyện này làm má giận điên lên.
George dòm xuống qua tấm kính chắn gió, nói:
- Con đường chính kìa. Mười phút nữa tụi mình tới nơi… Vừa hay, trời bắt đầu sáng…
Một luồng sáng hồng nhạt rựng lên ở chân trời phía đông.
Fred hạ chiếc xe thấp xuống, Harry đã có thể nhìn thấy những thửa ruộng và những chòm cây. George nói:
- Mình còn cách làng không bao xa nữa. Đường Ottery ở Catchpole.
Chiếc xe bay thấp xuống hơn và thấp xuống nữa. Cái rìa của mặt trời đỏ rực bây giờ đã tỏa chiếu rạng rỡ qua hàng cây.
Fred nói:
- Chạm đất!
Với một cái nảy nhẹ, họ chạm mặt đất an toàn. Họ phải đáp xuống cạnh một nhà để xe xập xệ trong một cái sân nhỏ. Và lần đầu tiên, Harry nhìn thấy ngôi nhà của Ron.
… Một cái bảng cắm lệch trên mặt đất gần cổng ghi chữ: THE BURROW
Trông có vẻ như ngày xưa nó từng là một cái chuồng heo bằng đá rất lớn, nhưng sau được thêm vô chỗ này một phòng, chỗ kia một gian, cho đến khi thành nhiều tầng và xiêu vẹo như thể phải được chống đỡ bằng phép màu (mà, Harry tự nhủ, “dám thế lắm!”). Trên mái ngói đỏ nhô lên bốn hay năm cái ống khói. Một cái bảng cắm lệch trên mặt đất gần cổng ghi chữ: THE BURROW. Ngổn ngang trước cửa cái là những chiếc giày ống cao su và một cái vạc rất ư cũ kỹ. Trong sân có nhiều con gà nâu mập mạp đang bươi mổ.
Ron nói:
- Vậy đó! Không có chi nhiều.
Harry nghĩ đến ngôi nhà ở Privet Drive, vui vẻ nói:
- Tuyệt lắm!
Cả bọn đi ra khỏi xe. Fred nói:
- Bây giờ tụi mình lên lầu, hết sức êm nhé, và chờ cho tới khi má gọi xuống ăn sáng. Lúc đó, Ron, em mới phóng xuống cầu thang, “Má, coi ai đã tới đêm qua nè?”. Má sẽ hết sức vui mừng gặp lại Harry và không ai hơi đâu bận tâm chuyện chúng mình lái chiếc xe bay.
Ron nói:
- Đúng. Đi theo mình, Harry. Mình ngủ ở… ở gác thượng…
Nhưng mặt Ron chợt đổi màu xanh tái lét, mắt nó trợn trừng ngó căn nhà. Ba đứa kia xúm lại quanh nó.
Bà Weasley đ
Trang:
[<] 1,
13,
14,[15],
16,
17,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):