br />
Chẳng may, trên giường đã có ai đó ngồi sẵn rồi.
Harry rửa tay rồi ngốn ngấu bữa ăn tối thảm hại của nó. Canh lúc Harry vừa ăn xong, dì Petunia dọn ngay chiếc dĩa của nó.
- Lên lầu! Mau lên!
Khi đi ngang qua phòng khách, Harry kịp thoáng thấy dượng Vernon và Dudley trong bộ áo khoác dạ tiệc, cổ đeo nơ. Nó chỉ vừa mới leo lên hết mấy bậc cầu thang thì chuông cửa reo và gương mặt giận dữ của dượng Vernon xuất hiện ở chân cầu thang.
- Nhớ nghe chưa oắt con – chỉ một tiếng động thôi là…
Harry nhón gót đi về phòng ngủ, mở cửa lách vào, đóng cửa rồi quăng mình trên cái giường của nó.
Chẳng may, trên giường đã có ai đó ngồi sẵn rồi.
Chương 2 LỜI CẢNH CÁO CỦA DOBBY
Harry hú hồn, nó xém la to. Cái sinh vật bé nhỏ trên giường có hai tai to như cánh dơi và hai mắt xanh lồ lộ to như trái banh quần vợt. Harry biết ngay tức thì đây là hai con mắt đã quan sát mình ở bờ giậu hồi sáng này.
Trong lúc hai bên trừng trừng nhìn nhau thì Harry nghe tiếng Dudley vang lên trong hành lang:
- Thưa ông bà Mason, cho phép cháu cất áo khoác của ông bà ạ.
Cái sinh vật tuột xuống giường và cúi chào thật thấp, đến nỗi cái chóp mũi mỏng và dài của nó chạm luôn vào tấm thảm. Harry để ý thấy cái nó mặc giống như một cái áo gối cũ có chừa rãnh để thò ra hai cánh tay và hai cẳng chân.
… cái nó mặc giống như một cái áo gối cũ có thừa rãnh để thò ra hai cánh tay và hai cẳng chân.
Harry nói một cách nóng nảy:
- Ơ… chào!
- Harry Potter!
Sinh vật đó cất tiếng nói bằng một giọng cao vút cao đến nỗi Harry e là nó vọng cả xuống cầu thang.
- Dobby từ lắm rồi đã mong gặp được ngài…, thật là một vinh hạnh…
- C… cám ơn.
Harry nói và men theo tường đến ngồi sụp xuống cái ghế ở bàn học, cạnh con Hedwig đang say sưa ngủ trong cái lồng to của nó. Harry rất muốn hỏi “Bạn là cái giống gì vậy?” nhưng nghe vậy hơi thô lỗ nên nó đổi lại, hỏi:
- Bạn là ai?
Sinh vật ấy đáp:
- Thưa ngài, tôi là Dobby. Chỉ Dobby mà thôi. Dobby gia tinh.
- Uûa, thực hả? Ơ… Tôi không có ý xấc xược hay gì hết, nhưng… đây không phải là lúc thích hợp nhất để tôi có một gia tinh trên giường mình.
Từ dưới phòng khách vọng lên tiếng cười khanh khách giả tạo c3ua dì Petunia. Con gia tinh gục đầu. Harry vội nói:
- Cũng không có nghĩa là tôi không vui mừng gặp bạn, nhưng mà… ờ, chắc bạn đến đây là có lý do gì đặc biệt?
Dobby nói một cách nghiêm chỉnh:
- Dạ, vâng, thưa ngài. Dobby đến để báo cho ngài biết, thưa ngài… thật là khó… Dobby không biết phải bắt đầu từ đâu…
Harry lịch sự chỉ lên giường:
- Mời ngồi.
Con gia tinh bỗng òa khóc, khóc nức nở, khiến Harry kinh ngạc hết sức.
Con gia tinh thổn thức:
- M… mời ngồi! Chưa… chưa từng bao giờ.
Harry tưởng mình nghe như tiếng ngập ngừng dưới cầu thang. Nó thì thầm:
- Xin lỗi nha, tôi không có ý xúc phạm bạn hay gì cả…
Con gia tinh nấc lên:
- Xúc phạm Dobby! Dobby chưa từng được bao giờ được một phù thủy mời ngồi… như một kẻ ngang hàng…
Harry vừa cố gắng đe: “suỵt”, vừa tỏ ra dỗ dành, dẫn Dobby trở lại giường, để cho nó ngồi lên đó mà thổn thức, trông y như một con búp
Trang:
[<] 1,
4,
5,[6],
7,
8,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):