The Soda Pop
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ói là Harry Potter đã gặp Chúa tể Hắc ám lần thứ hai, chỉ cách nay vài tuần… và Harry lại thoát chết lần nữa?

Harry gật đầu và mắt Dobby thình lình lại tràn đầy nước mắt.

- A, thưa ngài!

Nó há hốc miệng, chậm những giọt nước mắt trên mặt mình bằng cái góc dơ hầy của cái áo gối mà nó đang mặc.

- Harry Potter thật can đảm gan góc cùng mình! Ngài đã thách thức bao nhiêu hiểm nguy rồi! Nhưng Dobby đến để bảo vệ Harry Potter đây, để báo trước với ngài, cho dù sau này nó có bị cụp tai trong cửa lò… Harry Potter đừng trở về Hogwarts nữa!

Căn phòng bỗng lặng trang, chỉ có tiếng dao nĩa từ dưới lầu vang lên, và giọng rổn rảng xa xa của dượng Vernon.

Harry lắp bắp:

- C… cái gì? Tôi phải trở lại trường chứ! Niên học sẽ bắt đầu vào ngày một tháng chín. Chỉ vì điều đó mà tôi đã cố chịu đựng. Bạn không biết ở đây như thế nào đâu. Tôi không thuộc về chốn này. Tôi thuộc về thế giới của bạn – Hogwarts.

- Không, không, không bao giờ!

Dobby lắc đầu quầy quậy đến nỗi hai tai nó đập vào nhau. Nó ré lên:

- Harry Potter phải ở lại đây nếu muốn an toàn. Ngài quá vĩ đại, quá cao thượng, không thể để mất đi. Nếu Harry Potter trở lại Hogwarts, ngài sẽ gặp nguy hiểm chết người.

Harry ngạc nhiên:

- Tại sao?

Dobby bỗng nhiên run rẩy, thì thào:

- Harry Potter à, có một âm mưu. Một âm mưu khiến cho bao nhiêu chuyện kinh khủng đã xảy ra tại Hogwarts – học viện pháp thuật và ma thuật – trong năm nay. Thưa ngài, Dobby được biết âm mưu đó hàng tháng rồi. Harry Potter không được tự đút đầu vào chốn nguy hiểm. Thưa ngài, Harry Potter quá quan trọng.

Harry hỏi ngay:

- Những chuyện khủng khiếp đó là gì? Ai âm mưu?

Dobby nuốt nghẹn thành một tiếng tức cười rồi lại điên khùng dộng đầu mình vô tường.

Harry túm cánh tay con gia tinh để ngăn nó lại, khuyên can:

- Thôi, được rồi. Bạn không thể nói với tôi. Tôi hiểu. Nhưng tại sao bạn lại báo trước cho tôi?

Bỗng nhiên một ý nghĩ không thú vị chút nào bật lên trong đầu Harry.

- Khoan đã!… Chuyện này có dính dáng gì đến Vol… xin lỗi… đến Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy?… Có không hả?

Harry vội vã nói thêm khi thấy đầu Dobby lại nghiêng đi một cách lo âu về phía bức tường.

- Bạn chỉ cần lắc đầu hay gật đầu thôi là được rồi.

Dobby từ từ lắc đầu.

- Không… không phải Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đâu, thưa ngài…

Nhưng đôi mắt của Dobby mở to và nó dường như muốn gởi cho Harry một ám hiệu. Tuy nhiên Harry hoàn toàn không hiểu gì cả.

- Kẻ đó có một người anh, phải không?

Dobby lắc đầu, mắt nó mở to thêm nữa. Harry nói:

- Vậy thì tôi chịu đó, không nghĩ ra nổi kẻ nào còn có cơ gây ra chuyện khủng khiếp ở Hogwarts nữa. Tôi muốn nói, thứ nhất là còn có thầy Dumbledore… bạn biết thầy Dumbledore mà, phải không?

Dobby cúi đầu xuống:

- Cụ Albus Dumbledore là hiệu trưởng vĩ đại nhất mà Hogwarts từng có. Thưa ngài, Dobby biết điều đó. Dobby từng nghĩ rằng quyền lực của cụ Dumbledore ngang ngửa với quyền lực của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy vào thời kẻ ấy mạnh nhất. Nhưng thưa ngài, có những quyền lực mà cụ Dumbledore không… quyền lực mà không một phù thủy tử tế nào…

Harry không kịp ngăn cản thì Dobby đã nhảy ra khỏi giường, chụp cái đèn để bàn của Har

Trang: [<] 1,6,7,[8],9,10,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):