Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
bê to kềnh và vô cùng xấu xí. Cuối cùng con gia tinh cũng tự kềm chế được, và nó ngồi đó mà giương đôi mắt to lồ lộ ngó Harry với biểu hiện của sự kính mến đẫm nước mắt.

Harry nói, cố làm cho con gia tinh vui lên:

- Cũng không có nhiều phù thủy lịch sự lắm đâu!

Dobby lắc đầu. Bỗng nhiên, không báo trước gì hết, nó nhảy lên, giận dữ dộng đầu mình vô cửa sổ, gào lên:

- Dobby tồi! Dobby tồi!

- Đừng… Bạn làm gì vậy?

Harry suỵt con gia tinh, chồm lên kéo nó xuống giường. Hedwig đã thức giấc, phát ra một tiếng rúc đặc biệt to và điên cuồng đập vô những chấn song của cái chuồng.

Con gia tinh, đã hơi bị lác mắt, nói:

- Thưa ngài, Dobby phải tự trừng phạt mình. Dobby suýt nói xấu gia đình mình, thưa ngài…

- Gia đình bạn?

- Tức là gia đình phù thủy mà Dobby phục vụ, thưa ngài… Dobby là một yêu tinh đầy tớ trong nhà phù thủy… bị buộc phục vụ trong một ngôi nhà và một giáo sư mãi mãi…

Harry tò mò hỏi:

- Họ có biết bạn ở đây không?

Dobby rùng mình:

- Ồ, không, thưa ngài, không đâu… Dobby sẽ bị trừng phạt một cách thảm thiết vì đã đến gặp ngài. Dobby sẽ phải cụp tai trong cửa lò vì chuyện này. Nếu mà họ biết, thưa ngài…

- Nhưng liệu họ có thèm để ý chuyện bạn cụp tai hay không cụp tai trong cửa lò không?

- Thưa ngài, Dobby không chắc. Dobby luôn luôn phải tự trừng phạt mình vì chuyện gì đó, thưa ngài. Họ để mặc cho Dobby làm chuyện đó. Đôi khi họ còn nhắc Dobby tự trừng phạt mình thêm, nữa…

- Tại sao bạn không bỏ đi? Tẩu thoát chẳng hạn?

- Thưa ngài, một con gia tinh chỉ đi khi được chủ giải phóng. Mà cái gia đình đó không đời nào giải phóng Dobby… Dobby sẽ phải hầu hạ gia đình đó cho đến chết, thưa ngài…

Harry tròn mắt nhìn. Nó nói:

- Vậy mà tôi tưởng tôi phải ở đây thêm bốn tuần nữa là khổ lắm rồi. Vậy so với chuyện của bạn, gia đình Dursley coi bộ còn nhân đạo hả? Có ai giúp được bạn không? Tôi có thể giúp bạn không?

Hầu như ngay sau đó, Harry ước gì mình đừng nói ra câu đó. Bởi vì Dobby lại òa ra kể lể bày tỏ lòng tri ơn.

Harry thì thầm một cách tức tối:

- Làm ơn! Làm ơn im đi. Nếu gia đình Dursley mà nghe được điều gì, nếu họ biết bạn ở đây…

- Harry Potter ơi, ngài hỏi là ngài có thể giúp gì cho Dobby không à?… Thưa ngài, Dobby từng nghe nói về sự vĩ đại của ngài, nhưng về lòng tốt của ngài, Dobby chưa từng biết…

Harry cảm thấy mặt mình nóng bừng lên:

- Những gì bạn nghe nói về sự vĩ đại của tôi chỉ là một mớ tầm xàm bá láp. Tôi còn không được đứng đầu lớp ở Hogwarts nữa là. Người giỏi nhất lớp là Hermione, bạn ấy…

Nhưng Harry ngừng lại, bởi vì vừa nghĩ đến Hermione là nó thấy đau lòng.

Dobby lại cung kính nói, hai mắt tựa trái banh của nó sáng rực:

- Harry Potter thật khiêm tốn nhún nhường. Harry không hề nói về việc chiến thắng Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy…

- Voldermort hả?

Dobby giơ tay bụm hai tai dơi lại và rên rĩ:

- Thưa ngài, xin đừng nói ra tên đó, xin đừng nói tên!

Harry vội nói:

- Xin lỗi nha. Tôi biết nhiều người không thích. Bạn Ron của tôi…

Nó lại ngừng nói. Nghĩ đến Ron nó cũng thấy đau lòng lắm.

Dobby chồm tới Harry, hai mắt nó trông như hai cái đèn pha xe hơi.

- Dobby nghe n

Trang: [<] 1,5,6,[7],8,9,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):