Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g. Mấy bồ có cho tiền mình cũng không thèm vô nhà của lão. Nói thiệt với mấy bồ, nếu mà cái nón phân loại xếp mình vô nhà Slytherin thì mình thà cuốn gói lên xe lửa về nhà còn hơn.

Hermione sốt sắng gật đầu tán thành, nhưng Harry không nói gì cả. Bao tử nó vừa quặn một cái hết sức khó chịu. Nó chưa từng nói với Ron và Hermione chuyện cái nón phân loại đã từng cân nhắc một cách nghiêm túc là có nên xếp nó vào nhà Slytherin không. Nó vẫn còn nhớ, y như chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua, cái giọng nói nhỏ nhẹ thì thầm bên tai nó khi nó đặt cái nón lên đầu, cách đây hơn một năm: “Vô đó mi có thể trở thành vĩ đại, mi biết đấy, trong đầu mi đã có tất cả rồi, và Slytherin sẽ giúp mi trở thành vĩ đại, chắc chắn như vậy.”

Nhưng Harry, lúc đó đã từng nghe nói tiếng tăm của nhà Slytherin là nơi đào tạo ra nhiều phù thủy Hắc ám nhất, nên nó đã suy nghĩ tha thiết: “Đừng vô Slytherin!”. Và cái nón đã nói: “Không hả? Được thôi, nếu mi đã dứt khoát thì tốt hơn là về… Gryffindor.”



“Chào anh, Harry!”

Ba đứa đang bị cuốn đi trong đám đông, thì gặp Colin Creevy.

- Chào anh, Harry!

Harry đáp lại một cách máy móc:

- Chào em, Colin!

Thằng nhóc cố bám theo Harry lải nhải:

- Anh Harry biết không, có một đứa trong lớp em nói là anh…

Nhưng thằng nhóc nhỏ con quá nên không thể nào kháng cự lại được cả đám đông đang ùn ùn kéo về Đại Sảnh đường; Harry chỉ còn nghe tiếng thằng nhóc hét lên:

- Hẹn gặp lại, anh Harry!

Rồi thằng nhóc chìm biến đi đâu mất.

Hermione thắc mắc:

- Không biết đứa nào đó trong lớp nó nói cái gì?

Bao tử Harry lại quặn thêm một cái nữa khi nó chợt nhớ lại chuyện Justin hoảng hốt trốn chạy nó hồi trưa. Nó nói:

- Chắc tụi nó đồn tôi là Người kế vị Slytherin!

Ron tỏ ra phẫn nộ:

- Cái bọn ở đây bạ cái gì cũng tin được!

Đám đông giãn ra, và ba đứa cùng trèo lên được cầu thang kế tiếp không mấy khó khăn lắm.

Ron lại hỏi Hermione:

- Theo bồ thì Phòng chứa Bí mật có thật không?

Hermione rùng mình:

- Mình không biết. cụ Dumbledore vẫn chưa cứu được Bà Noris, điều đó khiến mình nghĩ là… kẻ đã tấn công Bà Noris, cho dù là ai thì, thì cũng không phải… ờ… không phải là người.

Nói tới đây, cô bé quay đầu lại nhìn và nhận ra cả ba đứa đang ở đằng cuối của chính dãy hành lang nơi mà tai họa đã xảy ra. Tụi nó đứng lại ngó trân trân. Cảnh vật vẫn như y cái đêm Hội ma, chỉ có điều là không có một con mèo cứng đơ bị treo ngược đuôi vô cán đuốc, và một cái ghế trống đã được đặt dựa vào bức tường đá mang cái thông điệp “Phòng chứa Bí mật đã được mở ra”.

Ron thì thầm:

- Cái ghế là để cho thầy Filch ngồi rình đó.

Harry nói:

- Thử dò xét chung quanh đây chắc cũng không hại gì.

Nó buông cái cặp xuống, bò lồm cồm dọc theo hành lang để tìm dấu tích manh mối. Nó nói:

- Có dấu cháy xém… Đây nè… và kia nữa…

Hermione cũng reo lên:

- Lại đây coi cái này nè! Cái này buồn cười lắm…

Harry đứng dậy chạy tới gần cánh cửa sổ bên cái thông điệp viết trên tường. Hermione đang chỉ vào một khung kính cao nhất, chỗ đó có chừng hai chục con nhện đang lăng xăng hối hả, rõ ràng là đang chen nhau giành chui qua một kẽ hở nhỏ. Một sợi chỉ bạc và dà

Trang: [<] 1,77,78,[79],80,81,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):