- Hỏi xem chị ấy có thấy cái gì không?
Myrtle trừng mắt nhìn Harry.
- Mày nhỏ to cái gì vậy hả?
- Có gì đâu?
Harry chối biến.
- Tụi này chỉ muốn hỏi…
Myrtle mếu máo như thể sắp òa ra khóc.
- Tao mong sao người ta đừng nói lén tao nữa. Tụi bây biết mà, tao cũng có cảm xúc chứ bộ, cho dù tao đã chết rồi.
Hermione phân trần:
- Chị Myrtle à, không ai muốn chọc giận chị đâu. Harry chỉ…
Myrtle rống lên:
- Không ai muốn chọc giận tao hả? Nghe hay à! Đời sống của tao có gì khác hơn chuỗi ngày sầu thảm ru rú ở trong xó cầu tiêu này. Bây giờ tụi bay lại kéo đến hòng hủy hoại nốt cuộc đời chết của tao nữa.
Hermione nói nhanh:
- Tụi này chỉ muốn hỏi chị có thấy cái gì ngộ nghĩnh dạo gần đây không? Bởi vì có một con mèo bị ếm bùa ngay ở bên ngoài cánh cửa vệ sinh trong đêm Hội Ma.
Harry hỏi thêm:
- Đêm đó, chị có thấy cái gì ở gần đây không?
Myrtle đột ngột ngắt lời:
- Tao không bận tâm! Thằng Peeves chọc ghẹo tao đến nỗi tao bỏ vào đây để tự tìm cái chết. Nhưng mà rồi… ta nhớ ra… tao đã… tao đã…
Ron bổ sung:
- Đã chết rồi.
Myrtle bật khóc nức nở, bốc lên trên cao, xoay mình, rồi lao xuống, giộng đầu vô cái bồn cầu tiêu, làm cho nước văng tung tóe ra khắp chung quanh, rồi biến mất. Tuy nhiên căn cứ vào tiếng thổn thức của con ma khóc nhè này, có thể xác định là nó đã yên nghỉ ở đâu đó trên cái ống nước hình chữ U.
Harry và Ron đứng ngó theo mà xúc động đến há hốc miệng ra. Nhưng Hermione chỉ khẽ nhún vai nói:
- Nói đúng ra, cách đó cũng làm cho chị Myrtle vui lên được một chút… Thôi, tụi mình ra đi.
Harry chưa kịp khép cánh cửa nhà vệ sinh nữ lại thì tiếng thổn thức tỉ tê của con ma khóc nhè bị át đi ngay bởi một tiếng quát vang như sấm rền:
- RON!
Huynh trưởng Percy đang đứng ngay đầu cầu thang, huy hiệu Huynh trưởng lóe sáng, gương mặt anh còn nguyên vẻ kinh dị:
- Đó là nhà vệ sinh nữ! Sao em…
Ron nhún vai:
- Em chỉ ngó qua thôi, anh biết mà, tụi em đang tìm kiếm manh mối…
Percy phùng mang trợn mắt lên khiến Harry nhớ ngay đến bà Weasley.
- Đi – ra – khỏi – chỗ – này – ngay!
Percy sải bước về phía mấy đứa nhỏ, cánh tay vung vẩy, lùa chúng đi dọc hành lang.
- Bộ tụi bay không thèm để ý chuyện này “có vẻ” gì sao? Trong khi mọi người ăn tối thì tụi bay trở lại đây…”
Ron nóng lòng nảy cãi lại, ngắt giọng Percy và quắc mắt nhìn anh:
- Tại sao tụi em lại không nên ở đây? Anh nghe cho rõ nè: tụi này không hề giơ tới một ngón tay đụng vô con mèo đó!
Percy sôi gan:
- Anh đã nói với Ginny đúng như vậy, nhưng nó cứ lo là em sắp bị đuổi học tới nơi rồi. Anh chưa bao giờ thấy Ginny lo buồn đến như vậy. Khóc tới sưng bụp cả mắt. Em phải nghĩ đến nó một chút chứ. Tất cả học sinh năm thứ nhất đều đang rất bức xúc về cái vụ này.
Ron đốp lại, mặt nó lúc này đã đỏ đến mang tai.
- Chính anh mới không nghĩ gì đến Ginny. Anh chỉ lo là em quậy phá thì làm hỏng cơ hội đạt danh hiệu Thủ lãnh khối nam sinh của mà thôi…
Percy búng ngón tay ào cái huy hiệu Huynh trưởng, nói cụt ngủn:
- Trừ nhà Gryffindor năm điểm. Và anh hy vọng điều đó dạy cho em một bài học! Liệu hồn, đừng có bày trò trinh
Trang:
[<] 1,
79,
80,[81],
82,
83,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):