Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i thòng xuống như một sợi dây thừng, có vẻ như cả lũ nhện đều đã phải trèo lên bằng sợi dây đó trong cơn đổ xô ra ngoài.

Hermione thắc mắc:

- Mấy bồ có thấy nhền nhện hành động như vậy bao giờ chưa?

Harry nói:

- Chưa. Ron có thấy không? Ron? Ron à?

Harry ngoái nhìn qua vai. Ron đang đứng lùi tuốt đằng xa, có vẻ như đang cố gắng kềm mình lại để khỏi co giò chạy.

Harry ngạc nhiên:

- Cái gì vậy?

Ron nói một cách căng thẳng:

- Mình… không… ưa… nhền nhện.

Hermione quay nhìn Ron hết sức kinh ngạc:

- Mình không ngờ đó! Bạn vẫn thường phải dùng nhền nhện trong môn học Độc dược bao nhiêu lần rồi mà…

Ron vẫn cẩn thận canh chừng cánh cửa sổ, chứ không dám nhìn đi đâu khác. Nó nói:

- Mình không ngán gì mấy con chết rồi. Mình chỉ không ưa cái kiểu chúng bò lung tung thôi…

Hermione cười khúc khích. Ron nổi quạu:

- Thế thì có gì tức cười đâu? Mấy bồ phải biết là hồi mình mới ba tuổi, anh Fred… ảnh biến con gấu nhồi bông của mình thành một con nhện khổng lồ gớm ghiếc, chỉ tại vì mình lỡ làm gãy cây chổi đồ chơi của ảnh… Mấy bồ thử coi có thích không, khi mấy bồ đang ôm chặt một con gấu nhồi bông, bỗng nhiên nó mọc ra cả đống chân ngọ nguậy…

Nó bỏ ngang câu nói, rùng mình. Hermione rõ ràng là vẫn đang cố gắng nín cười. Harry cảm thấy không cần xoáy vô đề tài đó nữa, bèn nói:

- Các bạn còn nhớ vũng nước trên sàn không? Không biết vũng nước đó từ lâu ra. Chắc ai đó đã lau nó rồi.

Ron đã cố tự chủ được, bước tới vài bước ngang qua cái ghế của thầy Filch, chỉ xuống sàn:

- Nó ở khoảng này nè. Ngang cánh cửa đó.

Nó đến bên cánh cửa, vặn nắm đấm bằng đồng, nhưng đột ngột nhảy dựng lên, như thể bàn tay nó bị phỏng vậy.

Harry hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Ron nhăn nhó nói gọn:

- Không vô được. Nhà vệ sinh nữ.

Hermione đứng dậy đi đến gần:

- Ôi, không sao đâu Ron. Đâu có ai ở trong đó. Cái buồng vệ sinh đó là chỗ của con ma khóc nhè Myrtle. Tụi mình cứ vô thử coi sao.

Thế là bất chấp cái bảng ghi mấy chữ to CẦU TIÊU HƯ, Hermione đẩy cửa bước vào. Đó là cái nhà vệ sinh ảm đạm tăm tối nhất mà Harry từng đặt chân vào. Bên dưới một tấm kính to, rạn nứt, loang lổ, là mấy cái bồn rửa tay sứt mẻ. Sàn nhà ẩm ướt và hắt lên ánh sáng lung linh của mấy mẩu nến cụt đang cháy gần tới đế đèn. Những cánh cửa gỗ của các buồng cầu tiêu thì trầy sướt, long đinh, có một cái trật bản lề chỉ còn lắt lẻo. Hermione đặt ngón tay lên môi ra dấu, rồi đi về phía buồng cầu tiêu cuối cùng. Khi đến nơi, cô bé nói:



“Đây là nhà vệ sinh nữ. Mà tụi bay đâu phải nữ?”

- Chào chị Myrtle, chị khỏe không?

Harry và Ron cũng đi đến gần để xem. Con ma khóc nhè Myrtle đang bồng bềnh lơ lửng phía trên cái bồn xả nước của cái cầu tiêu, cố nặn một cái mụn dưới cằm.

Nó nhìn Harry và Ron với đôi mắt đầy ngờ vực:

- Đây là nhà vệ sinh nữ. Mà tụi bây đâu phải nữ?

Hermione đồng ý:

- Đúng vậy. Các bạn ấy không phải nữ. Tôi chỉ muốn giới thiệu với các bạn ấy chỗ này… xinh đẹp như thế nào ấy mà.

Con ma xua tay một cách mơ hồ về phía tấm gương cũ kỹ bẩn thỉu và cái sàn ẩm ướt.

Harry kề tai Hermione nói:



Trang: [<] 1,78,79,[80],81,82,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):