thám nữa, nếu không anh sẽ viết thư mét má!
Nói xong, Percy bỏ đi, gáy cổ của anh cũng đỏ ửng lên như vành tai của Ron.
Tối hôm đó, trong phòng sinh hoạt chung, Harry, Ron và Hermione cố gắng ngồi né Percy càng xa càng tốt. Ron vẫn còn ấm ức nên cứ làm giây mực be bét trên bài tập Bùa chú của nó. Khi Ron lơ đãng vói tay lấy cây đũa phép để xóa những vết ố đi, nó làm lửa xẹt béng vào cuộn giấy da. “Bốc khói” không kém gì cuốn bài tập của nó, Ron đóng ập lại ngay cuốn sách “Sách lời nguyền cơ bản, lớp 2”. Harry ngạc nhiên thấy Hermione cũng bắt chước làm theo.
Cô bé nói với giọng nhẹ nhàng, như thể đang tiếp tục một câu chuyện mà bọn chúng đang nói từ nãy đến giờ.
- Nhưng mà ai mới được chứ? Ai lại muốn đe dọa đuổi tất cả những người là Squib hay xuất thân từ Muggle ra khỏi trường Hogwarts chứ?
Ron làm ra vẻ hóc búa:
- Thử nghĩ đi nào! Tụi mình có quen đứa nào hay nghĩ người xuất thân Muggle là đồ cặn bã không?
Nó nhìn Hermione, Hermione ngó lại nó, không tin chắc lắm:
- Nếu bồ ám chỉ Malfoy thì…
- Mình nói đúng là hắn, chứ ám chỉ gì nữa. Mấy bồ không nghe nó nói gì sao? – “Kế tiếp sẽ là mày, đồ Máu Bùn!” – Nghĩ coi, mấy bồ chỉ cần nhìn vào cái mặt chuột gian xảo của nó là dư biết kẻ đó chính là nó!
Hermione vẫn ngờ vực:
- Malfoy, chẳng lẽ chính nó là Người kế vị Slytherin?
Đến nước này, Harry cũng xếp sách của nó lại, bàn góp:
- Cứ nhìn thử gia đình nó coi. Tất cả đều xuất thân từ Slytherin, nó luôn khoe khoang chuyện đó mà. Nhà nó rất có thể là hậu duệ của Slytherin. Ba nó thôi cũng đủ độc địa rồi!
Ron nói:
- Không chừng họ đã có chìa khóa mở cánh cửa Phòng chứa Bí mật cả trăm năm nay rồi, và cứ truyền giao qua các thế hệ, từ cha truyền cho con, cho cháu…
Hermione vẫn dè dặt nói:
- Ừ, mình nghĩ cũng dám lắm…
Harry bi quan:
- Nhưng làm sao mình chứng minh được kẻ đó là nó?
Hermione hạ htấp giọng, liếc chừng về phía phòng Percy, nói chậm rãi:
- Mình nghĩ có một cách, nhưng dĩ nhiên sẽ rất khó khăn. Và nguy hiểm, rất nguy hiểm. Mình e là tụi mình sẽ phải vi phạm tới năm chục điều trong nội qui…
Ron cáu kỉnh:
- Vậy chừng một tháng nữa, hay cỡ đó, đợi cho bồ cảm thấy muốn giải thích thì chắc lúc đó bồ mới vui lòng nói cho tụi này biết, há?
Hermione vẫn tỉnh bơ:
- Thôi được. Điều mà tụi mình cần làm là xâm nhập vô phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin và hỏi Malfoy vài câu, nhưng không để cho nó nhận ra tụi mình.
Cả Ron và Harry đều bật cười:
- Nhưng đó là chuyện không thể nào làm được.
- Được chứ!
Hermione khẳng định:
- Cái mà tụi mình cần chỉ là món thuốc Đa dịch.
Ron và Harry cùng hỏi:
- Là cái gì?
- Cách đây vài tuần thầy Snape có nói đến nó trong lớp học…
Ron làu bàu:
- Bồ tưởng trong giờ học Độc dược, tụi này không có chuyện gì hay ho để làm khác hơn là ngồi nghe thầy Snape nói gì sao?
- Đó là thứ thuốc làm cho mình uống vô thì biến dạng thành một người khác. Mấy bồ thử nghĩ coi! Tụi mình có thể biến thành ba đứa nào đó của nhà Slytherin. Sẽ không ai biết đó là tụi mình. Malfoy có thể sẽ nói cho tụi mình biết hết mọi thứ. Có thể hiện giờ nó đang khoác lác trong phòng sinh hoạt chung của nhà S
Trang:
[<] 1,
80,
81,[82],
83,
84,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):