Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
lytherin, giá mà tụi mình có thể nghe nó nói gì.

Ron có vẻ đắn đo:

- Cái món thuốc Đa dịch này mình thấy hơi ớn. Rủi mà mình tụi mình biến thành ba đứa nhà Slytherin vĩnh viễn thì sao?

Hermione xua tay một cách sốt ruột:

- Thuốc sẽ hết hiệu nghiệm trong một thời gian ngắn mà. Vấn đề là kiếm được công thức chế biến món thuốc ấy mới là khó. Thầy Snape nói là công thức ấy ở trong một quyển sách tựa là “Độc dược Tối hiệu nghiệm”, mà quyển sách ấy lại nằm trong khu vực Hạn chế của thư viện.

Chỉ có một cách để mượn một cuốn sách trong khu vực Hạn chế: đó là phải có tờ giấy của một giáo viên ký tên cho phép đọc.

Ron nói:

- Khó mà giải thích cho xuôi tai là tụi mình cần đọc cuốn sách đó để làm gì, nếu không phải để thử chế ra một trong những độc dược kê trong sách đó.

Hermione nói:

- Mình nghĩ nếu mình làm ra vẻ như chỉ thích thú về mặt lý thuyết thôi, biết đâu lại chẳng lọt?

Ron nói:

- Thôi, thôi đi, không có thầy cô nào mắc vô cái bẫy đó đâu. Họ đâu có ngốc dữ vậy…





Chương 10 TRÁI BLUDGER TAI QUÁI





Từ sau vụ xảy ra tai họa với mấy con yêu nhí, giáo sư Lockhart thôi không đem các con vật sống vào lớp nữa. Thay vào đó, thầy giảng chay bằng cách đọc những đoạn văn trong sách của thầy cho lũ học trò nghe, thỉnh thoảng diễn xuất minh họa một tý cho thêm ấn tượng. Thầy thường bắt Harry hỗ trợ thầy trong vụ tái hiện câu chuyện trong sách. Tính cho đến nay thì Harry đã bị bắt đóng vai một dân làng Transylvanian được thầy Lockhart cứu khỏi lời nguyền Bép xép, một người tuyết bị bệnh lạnh đầu, và một con ma rồng không thể ăn được cái gì khác ngoài củ hành sau khi bị thầy Lockhart xử lý.

Trong buổi học Nghệ thuật Phòng chống Hắc ám hôm đó, Harry đã bị lôi ra trước lớp diễn kịch, lần này nó bị đóng vai người sói. Nếu hôm ấy Harry không chủ tâm làm vui lòng thầy Lockhart, thì nó đã tứ chối cái trò này.

- Tru lớn lên cho thiệt to thiệt hay, Harry! … Đúng rồi! Thế là, các trò tin không, tôi nhảy đè lên… Như vầy nè… quăng nó xuống sàn một cái bịch!… Vậy đó… chỉ bằng một tay thôi, tôi đã giữ chặt nó dưới sàn. Còn tay kia, tôi đút cây đũa phép vào cổ họng nó… Rồi tôi thu hết sức mình mà thực hiện vụ ếm bùa cực kỳ phức tạp và khó khăn là ếm bùa Homorphus… Nó thốt lên một tiếng rên thảm thương… rên đi, Harry… cao giọng hơn nữa… tốt!… Lớp lông biến mất… răng nanh của nó rút nhỏ lại, và nó trở lại thành người. Đơn giản, nhưng cực kỳ hiệu nghiệm… Và thêm một ngôi làng nữa sẽ mãi mãi nhớ đến tôi như một đấng anh hùng, người đã giúp họ thoát khỏi nỗi kinh hoàng hàng tháng bị người sói tấn công.

Chuông reo và thầy Lockhart đứng dậy:

- Bài tập về nhà làm: sáng tác một bài thơ về chiến công của tôi đánh bại người sói Wagga Wagga! Bài hay nhất sẽ được thưởng một cuốn tự truyện “Cái tôi huyền bí” có chữ ký của tôi.

Cả lớp bắt đầu túa ra cửa. Harry quay về cuối phòng nơi Ron và Hermione đang ngồi đợi.

Harry thì thầm:

- Sẵn sàng chưa?

Hermione lo lắng:

- Chờ mọi người ra hết đã. Được rồi…

Cô bé đến gần bàn thầy Lockhart, tay nắm chặt một tờ giấy, Harry và Ron đứng sát sau lưng Hermione.

- Ơ… Thưa giáo sư Lockhart! Con muốn… muốn mượn quyển sách này ở thư viện, chỉ để

Trang: [<] 1,81,82,[83],84,85,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):

XtGem Forum catalog