ng lối đi bí mật để vào trong lâu đài! Các thầy cô của mình phải được biết chuyện này chớ!
Harry nói nhanh:
-- Hắn không thể nào đột nhập lâu đài bằng một lối đi bí mật được! Trên bản đồ có bảy lối đi bí mật, đúng không? Anh Fred và anh George cho là thầy Filch đã biết được bốn lối rồi, và ba cái còn lại thì một cái đã bị bít lối, nên không ai có thể đi xuyên qua được, một cái lại bị cây Liễu Roi móc ngay lối ra vào, cho nên cũng không ai có thể thoát được, và lối đi mà mình vừa đi qua... thì... rất khó mà phát hiện được lối ra vào ở tuốt dưới đáy hầm chứa đồ... thành ra, trừ khi hắn biết đích xác cửa ra vào ở tại đây...
Harry ngập ngừng. Ừ, nếu Sirius Black biết có lối đi bí mật để đột nhập vào lâu đài thì sao? Tuy nhiên Ron tằng hắng thật to và chỉ cái thông báo dán bên trong cánh cửa của tiệm kẹo:
THEO LỆNH CỦA BỘ PHÁP THUẬT
Khách hàng được nhắc nhở rằng, cho đến khi có thông báo mới, thì các viên giám ngục Azkaban sẽ tuần hành trên đường phố làng Hogsmeade mỗi tối sau khi mặt trời lặn. Biện pháp này được đặt ra vì sự an toàn của cư dân Hogsmeade và sẽ được bãi bỏ khi bắt được Sirius Black. Vì vậy xin khuyến cáo quí khách nên hoàn tất chuyện mua sắm trước khi trời sụp tối.
Chúc quí khách Giáng sinh hạnh phúc.
Ron nói nhỏ:
-- Thấy không? Mình muốn xem coi Sirius Black gan cỡ nào mà dám xông vô tiệm Công tước Mật trong khi bọn giám ngục Azkaban đang đi lềnh khềnh khắp làng. Với lại, Hermione à, chủ tiệm Công tước Mật thể nào cũng phải biết nếu có vụ đột nhập chứ? Họ sống ngay ở trong tiệm mà!
Hermione dường như đang cố gắng tìm ra một vấn đề khác:
-- Ừ, nhưng mà... nhưng mà... bồ nghĩ xem, Harry không nên đi thăm làng Hogsmeade, bạn ấy đâu có giấy cho phép! Nếu có người nào phát hiện ra, bạn ấy chỉ tổ rước thêm rắc rối mà thôi. Mà bây giờ trời cũng chưa tối, nếu Sirius Black bỗng xuất hiện vào hôm nay thì sao? Hay ngay lúc này thì sao?
-- Hắn sẽ phải vất vả lần theo dấu vết của Harry trong thời tiết này!
Ron nói, hất đầu về phía những khung cửa sổ có chấn song: bên ngoài tuyết đang rơi dày nghịt và xoáy mạnh trong gió.
-- Thôi đi, Hermione, sắp lễ Giáng sinh rồi, Harry đáng được xả hơi lắm chứ!
Hermione cắn môi, dáng vẻ cực kỳ lo âu.
Harry nhe răng cười, nói với cô bé:
-- Bồ có đi mét chuyện mình không đó?
-- Ôi... dĩ nhiên là không rồi... Nhưng mà Harry nè...
Ron túm lấy Harry lôi nó đi về phía mấy thùng kẹo bành ki nái:
-- Thấy Ong Xì Xèo chưa, Harry? Với lại mấy con Sên Mứt nữa? Còn món giải khát a-xit? Hồi mình lên bảy tuổi, anh Fred cho mình một trong mấy món này - nó làm lưỡi mình cháy mất một lỗ. Lúc đó má đét ảnh bằng cây chổi thần của má, mình còn nhớ mà.
Ron nhìn cái hộp Giải khát A-xit với một vẻ oán hận.
-- Bồ nghĩ anh Fred có nhấm một chút Chùm Gián nếu mình xí gạt ảnh đó là đậu phộng không?
Khi Ron và Hermione đã trả tiền xong cho mớ kẹo tụi nó mua, ba đứa ra khỏi tiệm Công tước Mật để chạy chơi ngoài bão tuyết.
Cảnh Hogsmeade trông giống hệt như cảnh trong thiệp Giáng sinh: những mái nhà và tiệm quán đều phủ kín dưới một lớp tuyết dày xốp; trên các cánh cửa treo những vòng hoa thánh và giăng mắc khắp các vòm cây là những cây nến đã được làm phép.
Harry rùng mình, nó không có áo trùm như hai đứa bạn.
Trang:
[<] 1,
104,
105,[106],
107,
108,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):