nẩy lên cổ họng một cách khó chịu . Tại sao nó đã không nghĩ ra hôm nay cũng là kỳ nghỉ cuối tuần lần cuối trong cả học kỳ của các thầy cô kia chứ ? Không biết họ còn ngồi đó trong bao lâu nữa ? Nó cần có thời gian để lẻn trở vào tiệm Công tước Mật, nếu nó còn muốn trở về trường Hogwarts tối nay. Chân của Hermione vừa khều chân nó một cách lo lắng .
Giọng của bà Rosmerta lại vang lên:
-- Thế, xin hỏi ông Bộ trưởng, vậy chứ ngọn gió nào đưa ông đến chốn khỉ ho cò gáy này ạ ?
Harry nhìn thấy tấm thân đẫy đà của ông Fudge xoay chuyển như thể ông đang kiểm tra xem có ai nghe trộm không? Rồi ông nói bằng giọng trầm nhỏ:
-- Còn chuyện gì khác nữa ngoài chuyện Sirius Black, hả em quí mến . Anh dám cá là em đã nghe biết chuyện xẩy ra ở trường Hogwarts vào đêm Hội Ma rồi ?
Bà Rosmerta công nhận:
-- Em có nghe chuyện đồn đãi .
Giáo sư McGonagall cáu tiết bảo:
-- Ông đem câu chuyện rêu rao khắp quán nhậu rồi hả ông Hagrid?
Bà Rosmerta thì thào:
-- Ông Bộ trưởng ơi, ông có cho là Black vẫn còn lởn vởn trong vùng này không?
Ông Fudge khẳng định ngắn gọn:
-- Tôi chắc chắn điều đó .
Bà Rosmerta nói, nghe giọng bà đanh lại một chút:
-- Ông có biết mấy viên giám ngục Azkaban đã lùng soát quán của em hai lần rồi không? Hù khách hàng của em bỏ đi hết ... Thiệt là tệ cho chuyện làm ăn, ông Bộ trưởng à .
Ông Fudge nói một cách khổ sở:
-- Em Rosmerta quí mến, anh cũng chẳng thích họ gì hơn em đâu. Nhưng đó là sự phòng xa cần thiết ấy mà ... Xui xẻo thiệt, nhưng mà rồi em cũng đâu có bị sao phải không?... Anh vừa mới gặp vài kẻ trong bọn họ . Họ rất tức tối cụ Dumbledore - Cụ nhứt định không cho họ vô bên trong sân trường .
Giáo sư McGonagall lạnh lùng nói:
-- Tôi cũng cho là không nên. Làm sao chúng tôi có thể giảng bài trong khi những nỗi đe dọa hãi hùng cứ lượn lờ chung quanh?
Giáo sư Flitwick bé xíu ngồi vắt vẻo trên ghế, chân đung đưa hổng khỏi mặt đất . Giáo sư rít lên:
-- Đồng ý! Đồng ý!
Ông Fudge phản đối:
-- Cũng đành vậy thôi. Họ có mặt là để bảo vệ tất cả các quí vị khỏi những điều còn tệ hơn nữa ... Tất cả chúng ta đều biết Black có thể làm điều gì mà ...
Bà Rosmerta nói với vẻ hết sức ưu tư:
-- Ông biết không, em vẫn còn khó mà tin được điều đó . Trong số tất cả những kẻ đã ngả về phe Hắc ám thì Sirius Black là người mà em không ngờ tới nhất ... Ý em nói là em vẫn còn nhớ hắn khi còn là một cậu học trò ở trường Hogwarts. Nếu lúc đó mà ông nói với em rằng cậu học trò đó rồi sẽ thành kẻ sát nhân thì em sẽ cho là ông đã uống quá nhiều rượu mật ...
Ông Fudge nói cộc cằn:
-- Em mới chỉ biết có một nửa câu chuyện . Điều tồi tệ nhứt hắn đã làm thì ít ai biết .
Giọng bà Rosmerta thốt cao đầy tò mò:
-- Chuyện tồi tệ nhứt à ? Ý ông nói còn có chuyện khác tồi tệ hơn cả việc ám sát những kẻ tội nghiệp ấy ư?
Ông Fudge nói:
-- Đúng vậy .
-- Em không thể nào tin nổi điều đó . Còn có chuyện gì có thể tồi tệ hơn được chứ ?
Giáo sư McGonagall hỏi nhỏ:
-- Chị nói chị còn nhớ hắn hồi còn học ở trường Hogwarts à ? Vậy chị có nhớ ai là người bạn thân nhứt của hắn không?
Bà Rosmerta mỉm cười nụ, nho nhỏ đáp:
-- Dĩ nhiên là nhớ rồi .
Trang:
[<] 1,
106,
107,[108],
109,
110,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):