Tụi nó đi ra đường, đầu cúi xuống để tránh gió, Ron và Hermione hét qua vành khăn quàng cổ:
-- Kia là bưu điện...
-- Tiệm Giỡn của Zonko ở đằng kia.
-- Tụi mình có thể đi tới Lều hét ...
Hai hàm răng của Ron đánh bò cạp:
-- Hay là vầy, tụi mình đi uống Bia-bơ ở tiệm Ba Cây Chổi Thần không?
Harry không mong gì hơn. Gió đã trở nên dữ dội và hai bàn tay nó đang tê cóng lại . Vì vậy ba đứa băng qua đường và chỉ vài phút sau là cùng bước vào một cái quán nhỏ xíu .
Cái quán này cực kỳ đông đúc, ấm áp, ồn ào, và đầy khói . Bà chủ quán có thân hình eo iếc và một gương mặt xinh đẹp đang phục vụ bữa ăn xế cho một đám thầy pháp ồn ào ở quầy rượu . Ron nói: "Đó là bà Rosmerta. Mình đi mua thức uống nha?"
Khi nói câu sau, mặt Ron hơi ửng đỏ một tý . Harry và Hermione len lỏi đi tới cuối quán, ở đó có một cái bàn nhỏ còn trống, đặt bên cửa sổ, cạnh một cây thông Giáng sinh xinh đẹp đứng cạnh lò sưởi . Năm phút sau Ron trở lại, cầm theo ba ly cối Bia bơ nóng hổi còn đang sủi bọt . Ron giơ ly cối của nó lên, vui vẻ nói:
-- Mừng Giáng sinh hạnh phúc!
Harry uống ực một hơi. Đó là món ngon nhứt mà nó từng được nếm qua, và chất Bia bơ ấy dường như hâm nóng từng lóng xương thớ thịt trong người nó lên.
Một luồng gió thoảng lùa qua mớ tóc của Harry. Cánh cửa của tiệm Ba Cây Chổi Thần lại mở ra, Harry nhìn qua mép của cái ly cối nó cầm trên tay và nghẹn cả họng .
Giáo sư McGonangall và giáo sư Flitwick vừa bước vô quán cùng với một cơn gió lốc đầy bông tuyết . Theo sau hai người đó là lão Hagrid đang mải mê trò chuyện với một người béo tốt đẫy đà đội nón trái dưa màu xanh vỏ chanh và khoác áo trùm sọc: chính là Bộ trưởng Pháp Thuật Cornelius Fudge!
Ngay lập tức, cả Ron và Hermione đều đưa tay lên đầu Harry và ấn nó thụp xuống sau quầy, núp dưới gầm bàn . Chưa kịp chùi bọt Bia bơ dính mép, lại chui rúc khuất tầm nhìn, Harry nắm chặt cái ly cối rỗng không trong tay, ngó mấy cặp giò của các thầy cô và ông Fudge đi về phía quầy rượu, dừng lại, rồi quay ra, tiến thẳng về phía nó .
Đâu đó phía trên, Hermione thì thầm:
-- Mobiliarbus! (Nhúc nhích, cây xích qua đây!)
Cây thông Giáng sinh bên cạnh liền nhấc bổng chân khỏi mặt đất vài phân, xề qua một bên và đáp trở xuống đất một cái ạch ngay trước bàn của tụi nó, che khuất cả ba đứa . Trợn mắt nhìn xuyên qua những cành thông thấp, Harry thấy bốn đôi giò đi tới cái bàn ngay kế bên, rồi có tiếng cằn nhằn và tiếng thở dài của các thầy cô và ông Bộ trưởng Pháp thuật khi họ ngồi xuống .
Kế đến Harry nhìn thấy một cặp giò khác mang giầy cao gót màu ngọc lam lóng lánh và nó nghe tiếng một người đàn bà:
-- Một ly nước suối Gilly nhỏ đây...
-- Của tôi. Tiếng giáo sư McGonagall.
-- Bốn xị rượu mật ong hâm nóng đây ạ ...
Lão Hagrid nói:
-- Cám ơn, Rosmerta à .
-- Một ly si rô anh đào với sô đa có đá và dù đây...
Giáo sư Flitwick liếm mép:
-- Ừm!
-- Và thưa ông Bộ trưởng, một ly rum pha nước lý, phải không ạ ?
Giọng của ông Fudge:
-- Cám ơn em Rosmerta quí mến . Anh phải nói là gặp lại em dễ thương quá . Em cũng làm một ly nhé ? Đến đây nhập bọn với tụi anh đi...
-- Dạ, cám ơn ông lắm, thưa ông Bộ trưởng .
Harry ngó theo dõi đôi giày cao gót quay đi rồi trở lại . Trái tim nó cứ
Trang:
[<] 1,
105,
106,[107],
108,
109,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):