XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ử nó không? Ngày mai nha?

Suốt cả tháng bây giờ lòng mới nghe nhẹ nhõm, Harry nói:

-- Ừ... sao cũng được... Bồ biết gì không? Tụi mình nên làm hòa với Hermione đi... thiệt tình thì bạn ấy cũng chỉ muốn giúp...

Ron nói:

-- Ừ, cũng được thôi... bây giờ nó đang ở trong phòng sinh hoạt chung ấy... làm bài tập, để thay đổi không khí ấy mà.

Hai đứa quẹo vô hành lang dẫn vào Tháp Gryffindor thì thấy Neville Longbottom đang nài nỉ ngài Cadogan. Ông Hiệp sĩ hình như không chịu cho Neville vô cửa. Neville ràn rụa nước mắt, òn ỉ:

-- Con đã ghi ra để nhớ mà. Nhưng chắc là con làm rớt đâu mất rồi.

Ngài Cadogan gầm lên:

-- Chuyện nghe xạo quá sức!

Vừa lúc ấy ngài Cadogan nhìn thấy Harry và Ron:

-- Chào các kỵ binh nghĩa dũng hào hiệp của ta. Hãy mau lại đây tóm cổ thằng điên này nhốt vô cũi sắt, nó cứ nằng nặc đòi chui vô bên trong!

-- Thôi đi mà!

Ron nói khi nó và Harry đi tới bên Neville để cùng đứng thành một phe. Neville rầu rĩ nói với hai đứa nó:

-- Mình làm mất mật khẩu rồi! Mình đã bảo ông ấy nói cho mình biết mật khẩu mà ổng sẽ xài trong tuần này, bởi vì ổng cứ thay đổi mật khẩu xoành xoạch, bây giờ mình không nhớ mình đã làm gì với mớ mật khẩu đó nữa.

Harry nói với ngài Cadogan:

-- Oddsbodikins

Ngài Cadogan tỏ ra cực kỳ thất vọng và bất đắc dĩ đu mình tới trước để cho tụi nó chui vào phòng sinh hoạt chung. Chỉ một chớp mắt sau là khắp phòng vang lên tiếng rì rầm xuýt xoa khi mọi cái đầu cùng quay lại nhìn cây chổi thần trên tay Harry. Người ta xúm quanh Harry bày tỏ sự ngưỡng mộ cây Tia Chớp:

-- Bồ kiếm ở đâu ra vậy Harry?

-- Bồ cho mình mượn cỡi thử nha?

-- Bồ cỡi nó lần nào chưa Harry?

-- Phen này đội Ravenclaw đừng hòng có được cơ hội nào, tất cả tụi nó chỉ cỡi chổi Cleansweep 7 thôi mà.

-- Mình có thể cầm nó một chút không Harry?

Trong khoảng mười phút hay cỡ đó, cây Tia Chớp được chuyền tay chung quanh và được trầm trồ thưởng ngoạn từ mọi góc độ. Sau đó đám đông giải tán và Ron cùng Harry có thể nhìn thấy rõ Hermione là người duy nhứt đã không lao về phía tụi nó mà cứ cặm cụi làm bài, cẩn thận tránh nhìn vào mắt tụi nó. Cuối cùng, khi Harry và Ron đến gần cái bàn Hermione đang ngồi, cô bé ngước nhìn lên.

Harry giơ cây chổi Tia Chớp lên nhe răng cười với Hermione:

-- Mình nhận lại nó rồi nè!

Ron nói thêm:

-- Thấy hông, Hermione? Nó không bị bùa ếm ngải thư gì hết.

Hermione nói:

-- Ờ... Nhưng mà biết đâu nó có thể bị! Ý mình nói là, ít nhứt bây giờ bồ đã biết là nó an toàn.

Harry nói:

-- Ừ, đúng vậy. Thôi, có lẽ mình nên đem nó lên lầu cất đi...

Ron hăng hái nói:

-- Để mình đem cất cho. Đằng nào mình cũng đi cho con Scrabbers uống thuốc Bổ Chuột.

Ron cầm lấy cây Tia Chớp và nâng nó lên như thể cây chổi làm bằng pha lê, rồi mang lên cầu thang dẫn về phòng ngủ của tụi con trai.

Harry hỏi Hermione:

-- Mình ngồi xuống đây được không?

Hermione bê một đống giấy da ra khỏi một cái ghế, nói:

-- Cũng được.

Harry nhìn quanh cái bàn đầy nhóc sách vở, ngó từ bài luận văn Toán số dài thòng còn chưa ráo mực, tới bài luận văn môn Muggle học (đề: "Hãy giải thích tại sao dân Muggle cần điện") và rồi ngó tới bản dịch cổ ngữ Rune mà He

Trang: [<] 1,132,133,[134],135,136,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):