XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
t con chuột cưng của nó. Fred nói giọng an ủi:

-- Thôi đi, Ron, chẳng phải em luôn miệng kêu ca là con Scrabbers chán phèo hay sao? Mà nó cũng đã xuống sắc lâu nay rồi, nó đang chết mòn đó thôi. Có lẽ để nó tới số mau chóng như vậy mà tốt hơn. Chỉ một cái nuốt ực... có lẽ nó cũng không cảm thấy gì đâu.

Ginny phẫn nộ thét:

-- Anh Fred!

George nói:

-- Chính em đã nói mà Ron, là nó chẳng làm được tích sự gì cả ngoài chuyện ăn và ngủ.

Ron đau khổ nói:

-- Nhưng có lần nó đã vì tụi mình mà cắn Goyle. Bồ nhớ không, Harry?

Harry nói:

-- Ừ, đúng vậy.

Fred không thể giữ nổi vẻ mặt nín cười:

-- Đó là giờ phút bảnh nhứt của đời nó. Chúng ta hãy để cho vết thẹo trên ngón tay Goyle trở thành dấu tích tưởng niệm trường cửu. Còn Ron, ối, Ron ơi, thôi mà, chỉ việc vác thân em xuống làng Hogsmeade mà mua một con chuột mới. Mắc gì mà rầu rĩ thê lương như vậy chứ?

Trong nỗ lực cuối cùng làm cho Ron phấn khởi lên, Harry dỗ dành nó cùng đi đến buổi tập Quidditch cuối của đội nhà Gryffindor trước trận đấu với đội Ravenclaw, để sau buổi tập, Ron có thể cỡi cây chổi thần Tia Chớp ngao du chơi. Điều này có vẻ khiến cho Ron quên con Scrabbers trong chốc lát. ("Tuyệt trần ai! Mình có thể sút thử vài cú gôn trên cây chổi đó.") Vậy là hai đứa cùng đi ra sân đấu bóng với nhau.

Bà Hooch, người vẫn làm nhiệm vụ giám sát những buổi luyện tập của đội Gryffindor để trông chừng Harry, cũng có ấn tượng mạnh với cây chổi thần Tia Chớp giống như bất cứ người nào khác. Bà cầm cây chổi ngắm nghía và cho tụi nó những lời khuyên chuyên môn hữu ích trước khi tụi nó cỡi chổi bay lên luyện tập:

-- Trò xem sự thăng bằng của nó nè! Nếu như loạt chổi Nimbus có một khuyết điểm, thì đó chính là chúng hơi bị nghiêng về phía cuối đuôi chổi; nên chỉ sau vài năm là trò sẽ nhận thấy chổi hơi bị kéo lê. Người ta cũng đã cặp nhật cái cán chổi rồi nè: nó hơi mảnh mai hơn kiểu chổi Cleansweep, khiến tôi nhớ lại cây chổi Mũi Tên Bạc cũ, thật tiếc là bây giờ người ta không sản xuất ra kiểu chổi đó nữa. Hồi xưa tôi học bay trên cây chổi Mũi Tên Bạc, nó cũng là một cây chổi xưa rất đẹp...

Bà tiếp tục theo mạch hồi tưởng này một lát, cho đến khi Wood nói:

-- Ơ... Thưa cô Hooch, Harry nhận lại cây Tia Chớp của nó được chưa ạ? Chẳng là tụi con cần phải luyện tập...

Bà Hooch vội nói:

-- Ờ... được chứ... đây nè, cầm lấy đi Harry. Cô sẽ ngồi đây với Ron...

Bà Hooch và Ron rời khỏi sân đấu lên ngồi trên khán đài. Cả đội Gryffindor tập họp chung quanh Wood để nghe bài huấn thị cuối cùng của anh trước trận đấu ngày mai:

-- Harry, anh đã tìm ra ai là Tầm thủ mới của đội Ravenclaw rồi. Đó là Cho Chang. Cô bé này đang học năm thứ tư, giỏi lắm... Thiệt tình thì anh chỉ mong cho cô bé đó không thi đấu được, cô ta bị vài trục trặc liên quan đến các vết thương...

Wood tiếp tục càu nhàu về chuyện anh không vui vẻ lắm khi Cho Chang đã bình phục hoàn toàn, rồi anh nói:

-- Mặt khác, cô bé đó cỡi một chiếc Sao Chổi 260, nếu so với chiếc Tia Chớp thì chẳng khác gì một trò đùa.

Wood đưa mắt nhìn cây chổi thần mới toanh của Harry với sự ngưỡng mộ nhiệt thành. Rồi anh nói:

-- Nào, tất cả chú ý: chúng ta bắt đầu...

Và mãi cuối cùng, Harry mới được trèo lên cây Tia Chớp, đạp xuống đất một cái để khởi động. C

Trang: [<] 1,134,135,[136],137,138,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):