rmione đang miệt mài làm. Harry hỏi Hermione:
-- Làm sao mà bồ làm hết được ngần ấy thứ cơ chứ?
Hermione nói:
-- Ờ... Thì... bồ biết mà... siêng năng cần cù.
Nhìn gần, Harry nhận thấy Hermione lộ vẻ mệt mỏi gần giống như vẻ mệt mỏi của thầy Lupin. Harry nhìn Hermione giở các quyển sách lên để tìm kiếm cuốn tự điển cổ ngữ Rune. Nó hỏi:
-- Tại sao bồ không bỏ bớt đi vài môn?
Hermione nói, có vẻ như bị xúc phạm:
-- Mình không thể làm như vậy!
Harry cầm lên một biểu đồ các con số trông hết sức phức tạp:
-- Số học ngó thấy ghê quá.
Hermione nhiệt thành nói:
-- Không, không, nó tuyệt vời lắm chứ. Đó là môn học mình thích nhứt, nó là...
Nhưng Harry không bao giờ phát hiện ra chính xác điều tuyệt vời về môn Số học, bởi vì đúng ngay lúc đó một tiếng thét nghẹn ngào vọng xuống từ phía trên cầu thang của tụi con trai. Cả phòng sinh hoạt chung đột ngột im lặng, như hóa đá, trừng trừng mắt nhìn ra cửa. Rồi có tiếng bước chân vội vã vang lên càng lúc càng lớn... và rồi Ron nhảy xổ ra trước mắt mọi người, tay kéo theo tấm khăn trải giường. Nó sải bước đến bàn của Hermione, gào lên:
-- COI NÈ!
Ron hét tướng lên, tay phất phất tấm khăn trải giường trước mặt Hermione:
-- COI NÈ!
-- Ron, chuyện gì vậy?
-- SCRABBERS! COI NÈ! SCRABBERS!
Hermione ngã người ra né Ron, vẻ hoang mang bối rối cực kỳ. Harry ngó xuống tấm trải Ron đang cầm, trên tấm trải có cái gì đó đo đỏ. Cái gì đó trông ghê rợn như...
-- MÁU!
Ron hét tướng lên trong căn phòng yên lặng sững sờ:
-- NÓ TIÊU RỒI! VÀ TRÒ CÓ BIẾT TRÊN SÀN PHÒNG CÓ CÁI GÌ KHÔNG?
Hermione run giọng đáp:
-- Kh... ông... không!
Ron quăng cái gì đó xuống bài dịch cổ ngữ Rune của Hermione. Hermione và Harry cùng chồm tới trước để xem. Nằm ngay trên những hình dạng gai góc kỳ quái là một mớ lông mèo dài màu hung hung.
Chương 13 GRYFFINDOR ĐẤU VỚI RAVENCLAW
Có vẻ như đó là kết thúc của tình bạn giữa Hermione và Ron. Người này tức giận người kia đến nỗi Harry không thể biết làm sao mà họ có thể làm hòa với nhau được nữa.
Ron thì tức điên lên vì Hermione không hề chịu coi chuyện con mèo Crookshanks tìm cách ăn chuột Scrabbers là chuyện nghiêm trọng, không hề bận tâm gì đến chuyện để mắt ngó chừng con mèo, và cho tới bây giờ vẫn còn cố làm bộ như thể con mèo Crookshanks vô tội, bằng cách đề nghị Ron hãy đi tìm con Scrabbers dưới tất cả các gầm giường của tụi con trai. Trong khi đó, Hermione một mực cãi là Ron không có chứng cứ gì để buộc tội con mèo Crookshanks đã ăn con chuột Scrabbers, mấy cái lông hung hung đó có thể còn lưu lại từ hồi Giáng sinh tới giờ, và rằng thật ra Ron đã có thành kiến với con mèo của cô bé từ hồi Crookshanks nhảy xuống vồ trúng đầu Ron ở tiệm Cầm Thú Huyền Bí.
Riêng Harry, nó tin chắc là Crookshanks đã ăn mất con Scrabbers. Nhưng khi Harry cố chứng minh cho Hermione thấy là mọi bằng cớ đều dẫn tới kết luận đó, thì Hermione nổi khùng với Harry luôn. Cô bé ré lên the thé:
-- Được rồi, tôi biết là trò về phe với Ron mà. Lần trước là vụ cây chổi Tia Chớp, bây giờ là vụ Scrabbers, vụ nào cũng là lỗi của tôi hết chứ gì! Làm ơn để cho tôi yên, Harry à, tôi còn có nhiều bài tập phải làm lắm!
Ron thiệt tình rất đau khổ về chuyện mấ
Trang:
[<] 1,
133,
134,[135],
136,
137,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):