Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
Harry đi ra khỏi khu chuồng rồng, vẫn còn thở gấp, và gặp bà Pomfrey đứng ngay ở cửa lều thứ hai, trông ra vẻ vô cùng lo lắng. Khi kéo Harry vô lều, bà nói bằng một giọng kinh tởm:

“Rồng!”

Trong lều cấp cứu được chia làm hai gian, Harry có thể nhận ra bóng dáng Cerdic bên kia tấm màn bằng vải bố, nhưng Cerdic không có vẻ bị thương nặng lắm, ít nhất thì anh vẫn còn ngồi được. Bà Pomfrey khám vết thương trên vai Harry , miệng không ngừng nói một cách giận dữ:

“Năm ngoái là bọn giám ngục Azkaban , năm nay thì là rồng, sang năm thì họ đem cái gì vô trường này nữa hả? Trò măy mắn lắm đó… vết thương này không sâu… tuy nhiên cần phải rửa sạch trước khi chữa lành nó…”

Bà rửa vết thương bằng cách chấm nhẹ một chất lỏng màu tím làm vết thương bốc khói và nhức buốt. Sau đó bà dùng đũa phép chọc vô vai Harry và làm cho vết thương lành lặn lại ngay tức thì.

“Bây giờ chỉ cần ngồi yên trong một phút… ngồi yên! Và rồi trò có thể đi ra coi điểm của trò.”

Bà nói xong là hối hả đi ra khỏi lều, và Harry nghe tiếng bà đi qua căn buồng bên cạnh, hỏi:

“Bây giờ trò thấy sao hả Diggory ?”

Harry không muốn ngồi yên: người nó bây giờ như đầy chất phấn khích. Nó đứng lên, háo hức muốn xem coi chuyện gì đang diễn ra bên ngoài, nhưng nó chưa kịp đi ra tới cửa lều, thì hai người đã phóng xẹt vô: Hermione và Ron theo phía sau. Hermione nói the thé:

“Harry , bồ thiệt là tài giỏi!”

Trên má của cô bé vẫn còn những dấu móng tay của chính cô bé vì quá sợ hãi mà bấu vào cả mặt mình.

“Bồ làm cho mọi người kinh ngạc. Thiệt tình mà!”

Nhưng Harry thì nhìn Ron, lúc này trông Ron trắng bệch và cứ trừng mắt ngó Harry như thể nó là một con ma. Ron nói, một cách nghiêm túc:

“Harry à, cho dù ai bỏ tên bồ vô Cốc Lửa đi nữa thì mình… mình… cũng cho là người đó muốn hại bồ!”

Nghe như thể mấy tuần lễ vừa qua không hề xảy ra chuyện gì vậy. Như thể Harry mới gặp Ron lần đầu tiên vậy, ngay sau khi nó được chọn làm quán quân. Harry nói lạnh lùng:

“Vậy ra bồ hiểu rồi hả? Kể ra cũng lâu đó.”

Hermione lo lắng đứng giữa hai thằng bạn, hết nhìn đứa này tới ngó đứa kia. Ron há miệng ra ngần ngừ, Harry biết là Ron sắp sửa xin lỗi nó, nhưng nó chợt cảm thấy là nó không cần lời xin lỗi đó nữa. Trước khi Ron thốt được ra lời thì Harry đã nói:

“Thôi được rồi. Quên đi.”

Ron nói:

“Không, lẽ ra mình phải…”

Harry bảo:

”Thôi, quên đi.”

Ron bồn chồn nhe răng cười với Harry . Harry cũng nhe răng cười với Ron. Hermione òa khóc:

Harry ngơ ngác bảo Hermione :

“Có gì đâu mà khóc?”

Hermione dậm chân xuống đất, nước mắt tuôn ròng ròng xuống ngực áo, cô bé la lên:

“Hai đứa bồ ngu lắm!”

Và khi hai đứa con trai còn chưa kịp phản ứng, thì cô bé đã ôm chầm lấy cả hai, rồi lao đi, và khóc òa lên một cách sung sướng.

Ron lắc đầu nói:

“Sủa bậy quá! Thôi đi, Harry , người ta sắp công bố điểm của bồ rồi…”

Harry lượm quả trứng vàng và cây chổi thần Tia Chớp của nó lên, cảm thấy hết sức phấn chấn.





Chương 21 Mặt trận giải phóng gia tinh





Harry, Ron và Hermione đi lên chuồng cú vào tối hôm đó tìm con Pigwidgeon , để Harry có thể gởi cho chú Sirius một lá thư kể chuyện

Trang: [<] 1,185,186,[187],188,189,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

XtGem Forum catalog