a nó sẽ không phải đối đầu với bài thi thứ hai.
Lee Jordan cầm cái trứng vàng mà Harry để trên bàn, đặt trong lòng bàn tay của nó để cân nhắc nặng nhẹ:
“Chu choa ơi, nặng ghê ta! Mở ra đi, Harry , mở ra nghen? Tụi mình chỉ coi nó có cái gì trong ấy thôi.”
Hermione nói nhanh:
“Bạn ấy phải tự tìm hiểu manh mối bên trong quả trứng một mình thôi. Đó là trường qui mà.”
Harry nói nhỏ cho một mình Hermione nghe:
“Mình cũng đã từng được yêu cầu là phải tự tìm cách vượt qua con rồng một mình mà thôi.”
Hermione toét miệng cười áy náy.
Tiếng nhiều người ủng hộ ý kiến của Jorkins :
“ừ, mở ra đi, Harry , mở đi mà.”
Lee đưa cái trứng cho Harry , và Harry thọc móng tay của nó vô đường rãnh chạy vòng quanh cái trứng và nạy nó ra.
Quả trứng hõm sâu và hoàn toàn rỗng tuếch – Nhưng vào đúng lúc Harry mở ra, thì khắp phòng vang lên một tiếng động khủng khiếp chưa từng thấy, một tiếng khóc than thất thanh rất to. m thanh gần giống tiếng than khóc này nhất mà Harry từng nghe qua là âm thanh của ban nhạc đại hòa tấu ma trong bữa tiệc tử nhật của con ma Nick-Suýt-mất-đầu , toàn ban nhạc đã cùng nhau chơi đờn cưa.
Fred đưa hai tay bịt tai lại, thét:
“Đóng nó lại!”
Seamus Finigan trợn mắt ngó cái trứng khi Harry đóng ập nó lại:
“Cái gì vậy? Nghe như là nữ thần báo tử ấy… Có lẽ bồ sẽ phải vượt qua một trong những nữ thần báo tử trong bài thi kế tiếp đó, Harry !”
Neville là đứa đã tái mét và làm đổ những khoanh xúc xích xuống sàn nhà. Nó nói:
“Nghe như ai đó đang bị tra tấn. Bồ sắp phải chiến đấu với Lời nguyền Hành hạ đó!”
George nói:
“Đừng có ngu, Neville , điều đó bất hợp pháp mà, Người ta sẽ không được dùng Lời nguyền Hành hạ với các quán quân đâu. Anh nghĩ âm thanh đó giống như tiếng anh Percy hát… có lẽ em phải tấn công ảnh khi ảnh đang tắm, Harry à.”
Fred nói:
“Ăn bánh nhân mứt không, Hermione ?”
Hermione nghi ngờ nhìn cái đĩa mà Fred đưa ra mời nó. Fred nhe răng cười:
“Không sao đâu. Anh không có làm gì nó hết á. Em chỉ cần cẩn thận với món kem sửa trứng…”
Neville vừa mới cắn một miếng bánh kem sữa trứng bèn cảm thấy mắc nghẹn và phun nó ra ngay. Fred cười:
“Anh giỡn chút xíu mà, Neville …”
Hermione lấy một miếng bánh nhân mứt. Rồi cô bé nói:
“Anh lấy tất cả những thứ này từ nhà bếp hả anh Fred ?”
Fred toét miệng cười với Hermione và nói:
“Ừ.”
Nó nhái giọng the thé ở âm vực cực kỳ cao của các gia tinh:
“Cứ lấy bất kỳ cái gì cậu muốn lấy, thưa cậu, bất kỳ cái gì ạ! Đám gia tinh thiệt là được việc… mình mà kêu đói bụng là họ đem cho mình cả một con bò nướng.”
Hermione làm như tình cờ hỏi một cách ngây thơ:
“Làm sao anh vô nhà bếp được?”
Fred nói:
“Dễ ợt! Cửa giấu sau một bức tranh vẽ một tô trái cây. Chỉ cần khều khều trái lê làm cho nó cười khúc khích và…”
Đột nhiên Fred ngừng nói, ngờ vực nhìn Hermione , hỏi lại:
“Em hỏi chi vậy?”
Hermione nói ngay:
“Đâu có chi!”
George nói:
“Bộ em muốn thử dắt lũ gia tinh ra ngoài đình công bây giờ sao? Bộ em sắp tung truyền đơn xúi giục lũ chúng nổi loạn hả?”
Nhiều người phá ra cười dòn, He
Trang:
[<] 1,
187,
188,[189],
190,
191,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):