hần, các trò ạ.”
Cả Parvati và Lavender đều đưa tay lên bụm miệng, trông hãi hùng ra mặt. Giáo sư gật đầu với vẻ uy nghi đường bệ:
“Đúng vậy , Tử thần đến, đến gần hơn, bay quần quần trên cao như con kền kền, sà xuống thấp dần… thấp dần xuống tòa lâu đài…”
Giáo sư trừng trừng nhìn Harry một cách châm chọc trong khi Harry ngoác miệng ngáp một cái dài không thèm che đậy.
Cuối cùng, sau khi leo xuống cái cầu thang treo bên dưới phòng học của giáo sư Trelawney , hít trở lại không khí trong lành bên ngoài, Harry nói:
“Kể ra cũng có thể gây ấn tượng đậm hơn nếu như cổ đã không làm cái chuyện đó cỡ tám chục lần trước đây. Nhưng nếu cứ mỗi lần cổ nói mình sắp chết mà mình đều lăn đùng ra chết giấc được thì chắc mình đã thành một ca y khoa kỳ diệu rồi.”
Ron cười giòn khi đi ngang con ma Nam tước Đẫm máu đang đi ngược chiều với tụi nó, đôi mắt mở to trừng trừng hết sức tang tóc.
“Lúc đó bồ sẽ thành một loại ma siêu hạng. Ít nhất thì tụi mình cũng khỏi phải làm bài tập. Còn mình hy vọng lúc đó Hermione sẽ bị giáo sư Vector giao cho hàng đống bài tập về nhà. Khi nào Hermione phải làm bài mà mình khỏi phải làm thì mình khoái lắm…”
Sau đó tụi nó đi kiếm Hermione, nhưng cô bé không có mặt trong phòng ăn cũng không có mặt trong thư viện. Người duy nhất ở trong thư viện lúc đó là Viktor Krum. Ron lảng vảng sau mấy kệ sách một hồi, theo dõi Krum, thì thầm tranh cãi với Harry xem tụi nó có nên đến gần Krum để xin chữ ký không… Nhưng rồi nhận ra có sáu bảy nữ sinh lấp ló sau dãy kệ sách kế bên cũng đang thảo luận đề tài tương tự; Ron bèn mất hứng.
Khi nó và Harry quay trở lại phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor , Ron vẫn còn thắc mắc:
“KHông biết Hermione ở đâu nhỉ?”
“KHông biết… Ba láp ba lếu.”
Bà Béo chưa kịp quăng tấm tranh chân dung của bà tới trước thì có tiếng chân rầm rập chạy tới sau lưng tụi nó, báo hiệu Hermione vừa đến. Cô bé thở hổn hển, ghim chân dừng lại bên cạnh Ron và Harry (Bà Béo trợn mắt ngó xuống cô bé, chân mày bà nhướn lên cao).
“Harry ơi, Harry , bồ phải đến, bồ phải đến mà coi, chuyện kỳ lạ nhất từ trước tới nay, mau lên…”
Cô bé túm lấy cánh tay Harry và bắt đầu lôi kéo nó đi ngược lại hành lang. Harry hỏi:
”Chuyện gì vậy?”
“Mình sẽ chỉ cho bồ coi khi tụi mình đến đó… Ôi, đi lẹ lên…”
Harry nhìn quanh kiếm Ron, Ron cũng nhìn lại Harry , ngạc nhiên và tò mò hết sức.
Harry nói:
“ừ thì đi.”
Và nó đi theo Hermione xuống hành lang, Ron cũng lật đật đi theo.
Bà Béo giận dữ gọi với theo tụi nó:
“Ối, không đếm xỉa gì đến tui sao! KHông thèm xin lỗi đã làm phiền tui nữa chứ! Chẳng lẽ tui cứ để hở hang như vậy mà đợi mấy người quay trở lại hay sao hả?”
Ron ngoái đầu lại la to:
“Ừ, cám ơn nha!”
Harry hỏi:
“Hermione , tụi mình đang đi đâu đây?”
Hermione đã dẫn tụi nó đi một mạch xuống sáu tầng lầu và bắt đầu đi xuống cầu thang cẩm thạch để vào Tiền sảnh. Cô bé hồi hộp nói:
“Bồ sẽ thấy, chút xíu nữa là bồ sẽ thấy!”
Xuống hết cầu thang, cô bé quẹo trái và vội vã đi về phía cánh cửa mà Cerdic Diggory đã đi qua vào cái đêm sau khi cái Cốc lửa đổ ra tên của Harry và Cerdic . Trước đây Harry chưa từng đi vào cánh cửa đó. Nó và Ron bèn theo Hermione đ
Trang:
[<] 1,
191,
192,[193],
194,
195,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):