i xuống một tầng cầu thang đá, nhưng cái cầu thang đó thay vì dẫn tới một hành lang tối hù dưới mặt đất như cái cầu thang tụi nó vẫn dùng để đi đến phòng học Độc dược của thầy Snape , thì cái cầu thang này lại đưa tụi nó tới một hành lang rộng bằng đá, được những ngọn đuốc thắp sáng rực, và còn được trang trí bằng những bức tranh vui tươi, chủ yếu là vẽ các món ăn.
Đi được nửa hành lang, Harry đi chậm lại:
“Ôi khoan đã, chờ một chút đi, Hermione …”
Cô bé quay lại nhìn Harry , trên khắp gương mặt cô bé là sự chờ đợi háo hức:
“Cái gì?”
Harry nói:
“Mình biết cái này dẫn tới đâu rồi.”
Harry thúc nhẹ khuỷu tay vô người Ron và chỉ cho nó thấy bức tranh ở ngay sau lưng Hermione . Bức tranh đó vẽ một tô trái cây khổng lồ bằng bạc. Ron hiểu ra:
“Hermione ơi! Bồ lại tìm cách cột tụi này vô cái Hột Vịt đẹt nữa sao?”
Hermione vột vã nói:
“Không, không, mình không có ý đó. Và đây không phải là chuyện Hột Vịt Đẹt đâu , Ron à.”
Ron cau mày nhìn Hermione :
“Bồ đã đổi tên nó rồi hả? Vậy thì bây giờ nó được kêu là cái gì? Mặt trận Giải phóng Gia tinh hả? Mình không thèm đột nhập vô cái nhà bếp đó và kiếm chuyện ngăn lũ gia tinh làm việc đâu nha. KHông, mình không đời nào làm chuyện đó…”
Hermione sốt ruột:
“Tôi có biểu bồ làm đâu! Bữa nay mình xuống đây chỉ để nói chuyện với họ mà thôi, và mình nhận thấy… Ôi, Harry , đi đi, mình muốn chỉ cho bồ xem mà.”
Cô bé lại nắm lấy cánh tay của Harry , kéo nó tới trước bức tranh cái tô trái cây bạc, giơ ngón tay trỏ ra, khều khều trái lê. Trái lê bắt đầu nhột, cười khúc khích , và bỗng nhiên biến thành một cái nắm đấm cửa màu xanh lá cây bự chảng . Hermione cầm nắm đấm vặn mở cánh cửa ra, đẩy mạnh lưng Harry buộc nó phải bước vào bên trong.
Harry liếc nhìn bao quát căn phòng lớn mênh mông có trần cao và rộng như Đại sảnh đường. CHất đầy dọc những bức tường đá của căn phòng là những đống nồi chảo bằng đồng sáng lóng lánh, và ở cuối phòng có một cái lò sưởi khổng lồ. Lúc đó bỗng nhiên có cái gì đó nho nhỏ từ chính giữa phòng chạy rần rần về phía Harry , kêu eo éo:
“Harry Potter! Ôi, cậu Harry Potter!”
Trong nháy mắt sau đó, Harry suýt ná thở vì cùng với tiếng con gia tinh kêu eo éo là một cái thụi mạnh vô be sườn nó, rồi ôm chầm nó chặt đến nỗi nó tưởng xương sườn nó gãy tới nơi rồi.
Harry há hốc miệng kêu:
“D… Dobby đó hả?”
“Đúng là Dobby , thưa cậu. Dobby đây nè.”
Tiếng nói eo éo vang lên từ đâu đó gần rún nó.
“Thưa cậu, Dobby cứ mong mỏi và mong mỏi được gặp lại cậu Harry Potter, và thưa cậu, chính Harry Potter đã đến đây gặp Dobby .”
Dobby buông Harry ra, lùi lại vài bước, ngước nhìn Harry tươi cười, hai con mắt to cồ như trái banh quần vợt màu xanh lá cây của Dobby ràn rụa nước mắt vì vui mừng. Trông Dobby giống y hệt như trong trí nhớ của Harry : cái mũi nhọn như cây viết chì, hai tai giống như tai dơi, ngón tay ngón chân dài ngoằng, tất cả vẫn y chang như hồi trước, ngoại trừ áo quần là khác thôi.
Hồi Dobby còn làm việc cho gia đình Malfoy , nó luôn luôn mặc một cái áo gối dơ dáy. Nhưng bây giờ nó mặc một thứ quần áo lạ lùng nhất mà Harry từng thấy. Bây giờ nó tự ăn mặc cho nó theo phong cách còn quái dị hơn cả những phù thủy giả dạng Muggle ở Cúp Quidditch T
Trang:
[<] 1,
192,
193,[194],
195,
196,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):