Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
t thấp và lùi bước rút lui. Trong lúc Dobby mời trà, Harry hỏi:

“Bạn ở đây bao lâu rồi hả Dobby ?”

Dobby vui vẻ nói:

“Thưa cậu Harry Potter, chỉ mới một tuần lễ mà thôi! Thưa cậu, Dobby đã đến gặp giáo sư Dumbledore . Cậu hiểu không, một gia tinh bị đuổi việc rồi thì rất khó mà kiếm được một chỗ làm mới, thiệt tình là khó khăn… thưa cậu!”

Lúc này Winky rống lên khóc to hơn, thảm thiết hơn, cái mũi cà chua chẹp bẹp của Winky chảy nước mũi lòng thòng xuống ngực nó, mà nó cũng chẳng thèm ngăn chi dòng nước mắt. Dobby tiếp tục nói eo éo:

“Dobby đã đi khắp nước trong suốt hai năm trời, thưa cậu, cố gắng tìm kiếm một công ăn việc làm. Nhưng Dobby chẳng kiếm được việc gì, bởi vì Dobby đòi hỏi được trả lương!”

Tất cả đám gia tinh đang đứng quanh nhà bếp đang chăm chú lắng nghe và quan sát một cách thích thú, khi nghe Dobby nói tới mấy tiếng đòi trả lương thì đều quay mặt đi, như thể Dobby vừa nói điều gì thô tục lắm, khiến người ta ngượng ngùng lắm. Tuy nhiên Hermione thì nói:

“Bạn đúng đó, Dobby !”

Dobby giơ tất cả răng về phía Hermione để cười với cô bé:

“Cám ơn lắm, thưa cô! Nhưng thưa cô, hầu hết các pháp sư và phù thủy đều không muốn có một gia tinh đòi được trả lương. Họ nói:’Đó không phải là vị trí của gia tinh’, và họ đóng ập cánh cửa trước mặt Dobby ! Thưa cậu, Dobby muốn làm việc, nhưng Dobby cũng muốn được mặc quần áo và muốn được trả lương! Cậu Harry Potter à… Dobby thích được tự do!”

Những con gia tinh đứng chung quanh bắt đầu lảng ra, tránh xa Dobby , như thể nó đang mắc chứng truyền nhiễm gì khủng khiếp lắm. Nhưng Winky thì vẫn ngồi lại tại chỗ, mặc dù tiếng khóc của nó đã tăng độ cao rất nhiều lần.

“Và rồi, thưa cậu Harry Potter, Dobby đến thăm Winky và thấy là Winky cũng đã được tự do, thưa cậu!”

Giọng của Dobby hân hoan vui sướng vô cùng.

Nhưng khi nói tới chuyện đó, Winky quăng mình tới trước, nằm úp mặt xuống sàn đá, nắm tay đấm thùm thụp xuống sàn và khóc rống lên cực kỳ thảm thiết. Hermione bối rối quì xuống bên cạnh Winky và cố gắng vỗ về nó, nhưng dù Hermione nói gì thì cũng không thay đổi được tình thế bao nhiêu. Dobby thì cứ tiếp tục câu chuyện của nó, cố cất giọng cao hơn tiếng rền rĩ thất thanhc của Winky .

“Và Dobby chợt nảy ra sáng kiến. Thưa cậu Harry Potter. Dobby bèn nói với Winky ‘Ừ, tại sao Dobby và Winky lại không cùng nhau đi kiếm việc làm?’ Winky nói ‘Ở đâu mà có đủ chỗ cho hai gia tinh làm việc chứ?” Vậy là Dobby suy nghĩ, và rồi thưa cậu, Dobby nghĩ ra! Hogwarts! Vậy là Dobby và Winky đến gặp giáo sư Dumbledore , thưa cậu, và giáo sư Dumbledore đã nhận chúng tôi.”

Dobby cười nói rạng rỡ và nước mắt vui mừng lại tuôn trào ra hai con mắt to cộ thao láo.

“Thưa cậu, giáo sư Dumbledore nói giáo sư sẽ trả lương cho Dobby nếu Dobby muốn có lương! Vậy là Dobby bây giờ là một gia tinh tự do, thưa cậu, và Dobby kiếm được mười galleons một tuần và mỗi tháng được một ngày nghỉ!”

Hermione đang quỳ trên sàn, bên cạnh Winky đang khóc lóc và đấm thùm thụp xuống đất. Cô bé kêu lên phẫn nộ:

“Nhiều đó thì quá ít!”

“Giáo sư Dumbledore đề nghị trả công cho Dobby mười Galleon mỗi tuần, và cuối tuần thì được nghỉ.”

Dobby bỗng nhiên khẽ rùng mình, như thể cái viễn cảnh phát tài làm cho nó hoảng lên:

“Nhưng thưa cô, Dobby trả giá với cụ… Dobby thích tự do

Trang: [<] 1,194,195,[196],197,198,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):