, thưa cô, chứ Dobby không đòi hỏi quá nhiều, Dobby thích làm việc hơn…”
Hermione ân cần hỏi:
“Và giáo sư Dumbledore trả cho bạn bao nhiêu hở Winky ?”
Nếu mà Hermione tưởng là những lời tử tế đó sẽ làm cho Winky vui lên thì cô bé đã nhầm to. Winky không ngừng khóc, nhưng nó ngồi phắt dậy, tròn hai con mắt bự thao láo màu nâu nhìn Hermione , toàn bộ gương mặt Winky đẫm nước mắt và nổi lên cơn giận bất ngờ:
“Winky dẫu là một gia tinh thất sủng, nhưng Winky không đời nào lãnh lương! Winky chưa xuống dốc đến mức đó! Winky xấu hổ hết sức vì bị tự do!”
Hermione sững sờ:
“Xấu hổ? Nhưng… Winky nè, đúng ra thì chính ông Crouch mới là kẻ xấu hổ, chứ đâu phải bạn? Bạn không hề làm điều gì sai trái cả, còn ông ta thì quá ư tàn bạo đối với bạn…”
Nhưng vừa nghe mấy lời này, Winky đã đưa hai tay lên hai cái lỗ trên chiếc nón, bịt chặt tai nó lại để nó khỏi phải nghe lọt một lời nào. Winky rít to lạc cả giọng:
“Cô đừng có xúc phạm chủ nhân tôi! Cô đừng có xúc phạm ông Crouch ! Ông Crouch là một pháp sư tốt! Ông Crouch có quyền đuổi Winky hư hỏng!”
Dobby kêu ré lên:
“Cậu Harry Potter ơi, Winky còn gặp khó khăn trong việc thích nghi với tự do. Winky cứ quên là mình không còn ràng buộc gì với ông Crouch nữa; bây giờ Winky đã được quyền nói lên quan điểm của mình, nhưng lại không chịu nói.”
Harry hỏi:
“Vậy ra các gia tinh không được quyền nói lên suy nghĩ của mình về chủ nhân à?”
Dobby bỗng nhiên tỏ ra nghiêm trang:
“Ôi, thưa cậu, không được đâu. Đó là một phần của sự nô lệ gia tinh. Thưa cậu, chúng tôi phải giữ kín bí mật của chú nhân và sự im lặng của mình. Chúng tôi phải giữ gìn danh dự gia đình chủ nhân, chúng tôi không bao giờ được phép nói xấu gia đình chủ nhân… Mặc dù giáo sư Dumbledore bảo Dobby là cụ chẳng quan tâm đến chuyện đó. Giáo sư Dumbledore nói chúng tôi cứ tự do thoải mái gọi…”
Dobby bỗng nhiên lo lắng nhìn quanh và ngoắc Harry cúi xuống cho gần nó hơn, để nó thì thầm:
“Cụ bảo cứ tự do thoải mái gọi cụ là một … một lão quái lẩm cẩm, nếu thích, vậy đó thưa cậu!”
Dobby cười khúc khích hơi sợ hãi. Rồi Dobby lấy lại giọng bình thường, vừa lúc lắc cái đầu khiến cho đôi tai nó vẫy vẫy:
“nhưng mà Dobby đâu có muốn gọi vậy đâu, thưa cậu Harry Potter. Dobby khoái cụ Dumbledore lắm chứ, thưa cậu, và Dobby tự hào mà giữ gìn bí mật của cụ cùng sự im lặng của mình.”
Harry cười toe toét:
“Nhưng bây giờ thì bạn có thể nói bất cứ điều gì bạn thích nói về gia đình Malfoy chứ hả?”
Một vẻ sợ hãi thoáng qua đôi mắt to thao láo của Dobby .
“Dobby … Dobby có thể chứ.”
Giọng Dobby có phần không chắc chắn. Nó co đôi vai nhỏ xíu của nó lại.
“Dobby có thể nói với cậu Harry Potter là ông chủ cũ của Dobby là… là Phù thủy Hắc ám xấu xa!”
Nói xong Dobby đứng yên một lúc, toàn thân run rẩy kinh hoàng với chính sự dại mồm liều lĩnh của mình… Rồi nó nhào tới cái bàn gần nhất và vừa dộng đầu mình lên bàn thiệt mạnh, vừa ré lên eo éo:
“Dobby tồi! Dobby hư!”
Harry nắm lấy cái cổ cà vạt của Dobby kéo nó xa khỏi cái bàn. Dobby vừa xoa đầu vừa hổn hển thở:
“cám ơn cậu Harry Potter, cám ơn cậu.”
Harry nói:
“Bạn chỉ cần một chút luyện tập là quen thôi!”
“Luyện tập!
Trang:
[<] 1,
195,
196,[197],
198,
199,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):