Old school Swatch Watches
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro


Winky thét lên giận dữ.

“Anh phải biết tự xấu hổ chứ Dobby , anh nói về chủ nhân của nh như vậy hả?”

Dobby phản kháng:

“Họ đâu còn là chủ nhân của tôi nữa đâu, Winky ! Dobby không còn bận tâm là họ nghĩ gì về Dobby nữa!”

Nước mắt lại ràn rụa tuôn trên má Winky , nó than thở:

“Ôi, anh là một yêu tinh xấu xa, Dobby à! KHốn khổ cho ông Crouch của tôi, ổng làm được gì khi không có Winky ? Ổng cần đến tôi, ổng cần tôi đỡ đần ổng! Cả đời tôi đã hầu hạ gia đình Crouch, trước đó là má tôi và trước đó nữa là bà tôi… đều hầu hạ gia đình Crouch … Ôi, má và bà tôi sẽ nói gì khi biết tôi đã bị tự do? Thiệt là ô nhục! Nhục quá cỡ nhục!”

Winky lại vùi đầu vào váy mà khóc rống lên:

Hermione kiên quyết nói:

“Winky à, tôi chắc chắn là ông Crouch sống ngon lành tỉnh bơ dù không có bạn. Bạn biết không, tụi này vừa mới gặp ổng…”

“Cô có gặp ông chủ của tôi hả?”

Winky nói mà muốn đứt hơi, cái mặt đầm đìa nước mắt ngước lên khỏi tầm váy và đôi mắt to cộ suýt lồi ra để ngó Hermione .

“Cô gặp ông chủ tôi ở trường Hogwarts hả?”

Hermione đáp:

“Đúng vậy, ông ấy và ông Bagman là giám khảo trong cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật mà.”

“Có ông Bagman nữa hả?”

Winky kêu lên the thé. Harry ngạc nhiên hết sức (và qua nét mặt Hermione và Ron, nó thấy cả hai đứa này cũng ngạc nhiên không kém) nhận thấy Winky lại một lần nữa nổi cơn giận dữ:

“Ông Bagman là một pháp sư xấu xa! Một pháp sư rất tồi! Chủ nhân của tôi không hề ưa ông ta, không ưa chút nào hết!”

Harry hỏi lại:

“Ông Bagman … xấu xa hả?”

Winky gật đầu một cách giận dữ, đáp:

“Ừ,đúng vậy. Chủ nhân có nói với Winky một số chuyện! Nhưng mà Winky không tiết lộ đâu… Winky … Winky … giữ bí mật của chủ nhân…”

Winky lại òa ra khóc nữa. Harry, Ron và Hermione nghe Winky thổn thức trong tấm váy:

“Tội nghiệp chủ nhân, ôi tội nghiệp chủ nhân quá, Winky chẳng còn được hầu hạ chủ nhân nữa rồi!”

Tụi nó chẳng thể nào khiến cho Winky nói thêm được lời nào có nghĩa lý nữa nên đành để mặc cho Winky khóc và tụi nó thì uống cho hết tách trà của mình, trong khi Dobby thì sung sướng bô lô ba la về cuộc đời của nó với tư cách một yêu tinh tự do cùng những dự định sử dụng tiền lương của mình ra sao.

Dobby chỉ vào bộ ngực trần của nó, vui vẻ nói:

“Dobby sắp mua một cái áo len, Harry Potter à.”

Ron có vẻ bắt đầu khoái con yêu lùn này, nó nói:

“Dobby à, tôi nói với bồ điều này nha, tôi sẽ cho bồ cái áo len mà má tôi đan cho tôi vào mùa Giáng sinh này, má luôn luôn đan cho tôi một cái làm quà Noel. Bồ có kỵ rơ màu rượu chát không?”

Dobby vui mừng lắm. Ron nói thêm:

“Có lẽ tụi này sẽ làm cho nó rút lại một chút để vừa với người bồ, nhưng mà nó sẽ rất đồng điệu với cái nón ấm ủ trà của bồ.”

Khi tụi nó chuẩn bị rời nhà bếp, nhiều gia tinh chung quanh xúm lại quanh chúng, biếu chúng vô số quà vặt để đem lên lầu ăn cho vui. Hermione từ chối, nhìn một các bất mãn cái cách thức mà những con yêu lùn cứ cúi chào và khuỵu chân nhún mình trước tụi nó, nhưng Harry vả Ron thì nhét đầy túi những bánh kem với bánh pa tê. Harry nói với những con gia tinh đang tụ tập quanh cửa để tạm biệt nó:

“Cám ơn nhiều lắm! Hẹn gặp

Trang: [<] 1,196,197,[198],199,200,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):