lại nha, Dobby !”
Dobby ngập ngừng thăm dò:
“Harry Potter… thỉnh thoảng Dobby đến thăm cậu có đựoc không?”
“Dĩ nhiên là được rồi.”
Harry đáp, và Dobby tươi cười rạng rỡ.
Khi Harry, Ron và Hermione đã rời nhà bếp và trèo lên những bậc cầu thang dẫn lên tiền sảnh, Ron nói:
“Mấy bồ biết gì không? Bao nhiêu năm nay mình luôn luôn cảm phục anh Fred và anh George về chuyện hai ảnh chôm đồ của nhà bếp… Chà, hóa ra cũng đâu đến nỗi khó khăn cho lắm hén? Bọn gia tinh sẵn sàng biếu xén mà!”
Hermione nói khi dẫn đầu nhóm đi lên cầu thang cẩm thạch:
“Biết sao không, mình nghĩ đây là điều tốt nhất cho những con gia tinh đó, mình định về chuyện Dobby đến làm việc ở đây đó mà. Những con gia tinh khác sẽ nhận thấy Dobby được tự do thì vui sướng như thế nào, và rồi từ từ cái ý muốn được tự do cũng sẽ lóe lên và rạng dần như bình minh trong đầu họ.”
Harry nói:
“Tụi mình hãy hy vọng là họ sẽ không lấy Winky làm gương.”
Hermione kêu lên:
“Ôi, chị ấy sẽ vui lên mà.”
Tuy nhiên giọng nói của Hermione nghe không quả quyết lắm.
“Một khi cơn sốc qua rồi thì chị ấy sẽ quen với Hogwarts , chị ấy sẽ thấy không có ông Crouch đó thì cuộc đời của chị còn tốt đẹp hơn biết chừng nào.”
Ron nói một cách khó khăn vì đã tọng một cái bánh kem vô miệng:
“Có vẻ như chị ấy thương ông Crouch thì phải.”
Harry nói:
“Coi vậy mà chị ấy không coi trọng ông Bagman lắm hả? Không biết khi ở nhà ông Crouch nói gì về ông Bagman ?”
Hermione nói:
“Có lẽ nói là ổng ta không phải là một bộ trưởng tốt. Tụi mình hãy nhìn đúng sự việc… ổng cũng có lý của ổng, đúng không?”
Ron nói:
“Mình thà làm việc cho ông Bagman hơn là dưới trướng ông Crouch . Ít ra thì ông Bagman còn có óc khôi hài.”
Hermione nhẹ mỉm cười, nói:
“Bồ đừng để những điều bồ nói lọt vô tai anh Percy đó nha.”
Ron bắt đầu ăn tới cái bánh kem dài:
“Ừ, được thôi, anh Percy đâu có muốn làm việc cho người nào có óc khôi hài, đúng không? Anh Percy sẽ không thể nào nhận ra một trò đùa cho dù nó có nhảy múa trần trụi trước mặt ảnh, đầu chỉ đột mỗi cái nắp ấm ủ trà của Dobby .”
Chương 22 Công tác bất ngờ
“Potter, Weasley , các trò có chịu chú ý không đây?”
Giọng nói tức giận của giáo sư McGonagall vút lên như một ngọn roi quất ngang qua lớp học môn Biến hình vào thứ năm, khiến cho cả Harry và Ron đều giật thót người và ngước nhìn lên.
Lúc đó đã gần hết giờ; tụi nó đã làm xong bài tập; những con gà Nhật lúc nãy bị tụi nó biến thành những con chuột lang đã được nhốt hết vô cái chuồng bự đặt trên bàn giáo sư McGonagall (con chuột của Neville vẫn còn lông vũ) ; tụi nó đã chép bài tập trên bảng về nhà làm (“Miêu tả , kèm thí dụ, những cách thức mà bùa biến hình phải được sửa chữa cho phù hợp khi thực hiện Phép Đổi Chủng”) Chuông tan học sắp reo tới nơi, ở cuối lớp, Ron và Harry đã xoay ra đấu gươm bằng mấy cây đũa phép giả do Fred và George chế tạo; nghe kêu tên, hai đứa giật mình ngước nhìn lên, tay Ron vẫn còn nắm một con vẹt đồ chơi bằng thiếc, và trong tay Harry là một con cá ê-fin bằng cao su.
Giáo sư McGonagall nói:
“Bây giờ thì cậu Potter và cậu Weasley làm ơn vui lòng c
Trang:
[<] 1,
197,
198,[199],
200,
201,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):