Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y để thay thế vị trí của ông ấy.”

Harry muốn hỏi ghê gớm là ông Crouch đã thôi gọi Percy là “Weatherby “ chưa, nhưng nó ráng nhịn.

Trên mấy cái đĩa vàng lóng lánh vẫn chưa có đồ ăn, nhưng có một cái thực đơn nhỏ được đặt trước mặt mỗi người. Harry ngập ngừng cầm cái thực đơn trước mặt nó lên và nhìn quanh – Chẳng có bồi bàn nào cả. Tuy nhiên cụ Dumbledore cẩn thận ngó xuống cái thực đơn của cụ, rồi nói rất rõ ràng với cái đĩa của cụ:

“Thịt cốt-lết!”

Thịt cốt-lết lập tức hiện ra. Hiểu cách thức rồi, những người khác ngồi bên bàn cũng kêu món ăn từ cái đĩa trước mặt họ. Harry liếc mắt nhìn lên Hermione để xem cô bé cảm thấy thế nào về nghi lễ ăn tối mới mẻ và phức tạp này. Dĩ nhiên cách này sẽ đẻ ra thêm lắm việc phụ cho bọn gia tinh làm . Nhưng một lần nữa, Hermione dương như chẳng nghĩ ngợi gì đến Mặt trận Giải phóng Gia tinh cả. Cô nàng đang say sưa trò chuyện với Viktor Krum và dường như không để ý là mình đang ăn món gì nữa là. Bỗng nhiên Harry chợt nhận ra là trước đây nó chưa từng thực sự nghe Krum nói năng gì, nhưng bây giờ thì chắc chắn là anh ta đang nói chuyện, và nói chuyện một cách hào hứng nữa là đằng khác.

“Vân, chún tôi cũng có một lâu đài, tôi nghĩ là không được to như thế này, cũng không được tiện nghi như thế này.”

Anh ta đang nói với Hermione .

“Chún tôi chỉ có bốn tầng và lò sưởi chỉ được đốt lên vì mục đích pháp thuật mà thôi. Nhưng chún tôi có sân rộng hơn sân ở đây… Mặc dù vào mùa đôn chún tôi có ít ngày nắng lắm, nên chún tôi cũng không vui chơi nhiều trong sân. Nhưng vào mùa hè thì chún tôi bay mỗi ngày, bay qua hồ, bay qua núi…”

“Chà! Chà! Viktor !”

Ông Karkaroff lên tiếng cười mà đôi mắt vẫn lạnh lùng.

“Đừng có mà nói ra hết mọi thứ, kẻo mà cô bạn duyên dáng của cậu sẽ biết chính xác nơi để tìm chúng ta đấy!”

Cụ Dumbledore mỉm cười, ánh mắt lấp lánh:

“Ông Igor à, giữ rịt bí mật như thế sẽ khiến cho người ta tưởng rằng ông chẳng muốn có khách khứa đến thăm…”

ÔNg Karkaroff nhe hết cỡ mấy cái răng vàng khè, nói:

“Chà, cụ Dumbledore à, tất cả chúng ta đều cần bảo vệ lãnh thổ riêng tư của mình, đúng không nào? Chẳng phải chúng ta có bổn phận canh giữ một cách đố kỵ những lâu đài tri thức được giao phó cho chúng ta đó sao? Chẳng phải chúng ta có quyền tự hào là chỉ có chúng ta là biết được cái bí mật của trường mình, và có quyền bảo vệ những bí mật đó sao?”

Cụ Dumbledore nói một cách thân thiện:

“Ôi, tôi chẳng bao giờ mơ đến việc biết hết những bí mật của Hogwarts , ông Igor à. Thí dụ như trong buổi sáng nay, tôi đi vô nhà tắm nhưng lại quẹo nhầm hướng, và nhận thấy mình lạc vô một căn phòng cân xứng một cách xin xắn mà trước đây tôi chưa từng biết đến , căn phòng ấy chứa một bộ sưu tập những cái bô thiệt là vĩ đại. Khi tôi trở lại để xem xét kỹ hơn thì tôi phát hiện ra căn phòng đó đã biến mẩt rồi. Nhưng tôi vẫn để mắt tìm kiếm nó. Có lẽ cách duy nhất đến được căn phòng đó là vào lúc năm giờ ba mươi sáng. Hoặc có thể chỉ đến được nơi đó khi trăng khuyết một phần tư… Hoặc khi người tìm kiếm đang cực kỳ mắc tiểu.”

Harry sặc vô trong đĩa goulash của nó. Percy cau mày, nhưng Harry có thể thề là cụ Dumbledore đã nháy mắt với nó một cái rất tinh vi.

Trong lúc đó Fleur Delacour bình phẩm cách trang trí Hogwarts với Roger Davie

Trang: [<] 1,215,216,[217],218,219,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):