s. Cô nàng nhìn quanh những bức tường nhấp nháy của Đại sảnh đường, nói một cách thô lỗ:
“Mấy ghứ này chẵng đáng kễ. Ở lâu đài Beauxbatons , tụi này có nhữn khối tượng băng đặt khắp nơi trong phòng ăn tối vào đêm Gián sinh… Dĩ nhiên là chúng không bị tan ra… Trông chúng giống như nhửn pho tượng kim cương khủng lồ… lấp lánh chiếu sáng xun quanh. Còn đồ ăn thì toàn cao lương mỉ vị. Và chúng tôi kó cả một dàn đồng ca của các nữ thần rừn đễ đàn hát giúp vui khi chúng tôi ăn uống. Chúng tôi không đặt dững bộ giáp sắt xấu xí ấy khắp nơi như ở đây, và niếu có một con yêu tinh nào mà dám bén mãng đến lâu đài Beauxbatons thì lập tức sẻ bị đuỗi phứt ngay.”
Roger Davies say sưa lắng nghe Fleur Delacour với nét mặt đờ đẫn, và nó cứ đưa nhầm nĩa lên miệng. Harry có cảm tưởng là Davies quá bận ngắm nghía Fleur đến nỗi xỉa lời của cô nàng vô miệng mà nuốt, chứ không phải xỉa đồ ăn cho vô miệng mà nhai.
Davies vỗ bàn tay xuống bàn với một điệu bộ nhái theo Fleur , anh ta nói nhanh:
“Hoàn toàn chính xác! Đuổi phứt, đúng!”
Harry nhìn quanh đại sảnh đường. Lão Hagrid ngồi bên một trong những cái bàn dành cho các giáo viên; lão đã mặc lại bộ đồ nâu lông lá và đang ngóng nhìn lên phía cái bàn đầu. Harry thấy lão nhẹ vẫy tay ra hiệu, nó bèn nhìn quanh, và thấy bà Maxime đáp lễ, những viên ngọc mắt mèo trên những ngón tay của bà lóng lánh trong ánh nến.
Hermione giờ đây đang dạy Krum đọc tên cô bé cho đúng, vì anh cứ gọi miết cô bé là “Hermyown ”
Hermione nói từng chữ một:
“Her-my-oh-nee.”
“Herm-own-ninny.”
Hermione nói, chợt bắt gặp ánh mắt và nụ cười của Harry :
“Gần đúng rồi.”
Sau khi đồ ăn thức uống đã được thưởng thức, cụ Dumbledore đứng dậy và yêu cầu học sinh làm theo cụ. Và rồi với một cái vẫy đũa phép , cụ khiến cho tất cả những cái bàn bay lui về dọc theo các bức tường, chừa lại sàn Đại sảnh đường trống trải, và rồi cụ phù phép cho hóa ra một cái sân khấu được nâng cao lên ở sát bức tường phía bên phải của Đại sảnh. Trên sân khấu xuất hiện một bộ trống, nhiều cây đàn ghi-ta, một cây sáo, một cây đại hồ cầm, và một số kèn túi.
Ban nhạc Quái Tỷ Muội đang kéo cả đoàn đi lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay chào đón nống nhiệt vang dội; các Quái Tỷ Muội đều tóc tai bờm xờm và mặc toàn những tấm áo chùng đen được xé cho te tua một cách nghệ thuật. Họ cầm nhạc cụ lên, và Harry vì quá say mê ngắm các Quái Tỷ Muội nên suýt nữa quên mất tiết mục tiếp theo ngay khi đó. Nó bỗng nhận thấy các lồng đèn thắp trên các bàn từ đầu bữa tiệc đến giờ bỗng nhiên tắt ngóm, và các quán quân khác cùng bạn nhảy của họ đều đứng lên.
Parvati thì thào:
“Đi nào! Tụi mình phải mở đầu đêm dạ vũ.”
Harry dẫm cả lên lễ phục của nó khi đứng lên. Ban nhạc Quái Tỷ Muội bắt đầu chơi một giai điệu chậm rì rầu rĩ. Harry đi tới sàn nhảy được chiếu sáng, cẩn thận tránh nhìn vào mắt bất cứ người nào (nhưng vẫn có thể thấy Seamus và Dean đang ngoắc ngoắc nó và cười hình hích) Và chỉ trong tích tắc sau đó, Parvati tóm lấy hai tay của Harry , đặt một tay của nó lên eo của cô nàng, còn tay kia thì bị tay cô nàng nắm chặt.
Kể ra cũng không đến nỗi tồi tệ như tình huống tồi tệ nhất mà nó có thể tưởng tượng ra. Chỉ cần chậm chạp xoay lòng vòng quanh một chỗ (theo điều khiểu của Parvati ) . Nó cứ trợn mắt nhìn qua đầu những
Trang:
[<] 1,
216,
217,[218],
219,
220,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):