phun ra:
“Hắn đến từ Durmstrang ! Hắn đang đối chọi với Harry ! Chống lại Hogwarts ! Vậy mà bồ… bồ…”
Rõ ràng là Ron đang loay hoay tìm lời đủ mạnh để miêu tả tội lỗi của Hermione :
“…bồ… bè đảng với kẻ thù. Bồ đang làm vậy đó.”
Miệng Hermione há hốc ra.
Một lát sau, Hermione nói:
“Đừng có nngu dữ vậy! Kẻ thù! Thiệt tình mà nói… ai là cái người háo hức phấn khởi khi anh ta mới đến đây? Ai là cái người muốn xin chữ ký của anh ta? Ai là cái người đã khư khư một bức tượng con của anh ta trong phòng ngủ, hở?”
Ron quyết định lờ tịt mấy cái đó đi.
“Chắc là anh ta đã rủ bồ khi hai người cùng ở trong thư viện chứ gì?”
Vệt màu hồng trên đôi má của Hermione càng ửng hồng hơn.
“Đúng vậy. Thì sao?”
“Chuyện gì đã xảy ra… bồ tính rủ anh ta gia nhập Mặt trận Giải phóng Gia tinh hả?”
“Không. Nếu bồ thiệt tình muốn biết, thì tôi nói cho mà nghe, anh ta… anh ta nói anh ta đến thư viện mỗi ngảy là để tìm cách trò chuyện với tôi, nhưng anh ta không thể nào kiếm ra đủ can đảm!”
Hermione nói mấy lời đó rất nhang, và mặt mày đỏ bừng lên đến nỗi gương mặt cô bé có màu y hệt màu áo váy của Parvati .
Ron khó chịu nói:
“Chà, vậy ra… đó là anh ta nói đó hả?”
“Và bồ cho điều đó có nghĩa là gì?”
“Quá rõ đi chứ lại? Hắn là đệ tử của lão Karkaroff , đúng không? Hắn biết bồ đang bồ bịch với… hắn chỉ tìm cách tiếp cận Harry – tìm cách lấy thông tin của Harry , hay tìm cách đến đủ gần để trù ẻo bạn ấy…”
Hermione tỏ vẻ như thể Ron vừa mới tát cô bé một cái. Khi cô bé mở miệng ra nói thì giọng nói cô bé run run:
“Cho bồ biết, anh ấy chưa hề hỏi tôi một điều gì về Harry , không một điều gì cả…”
Ron thay đổi lý luận như chong chóng.
“Vậy thì anh ta đang hy vọng bồ sẽ giúp anh ta tìm ra ý nghĩa trong cái trứng của anh ta. Tôi chắc là bồ với anh ta đã chụm đầu với nhau trong cái phòng thư viện bé nhỏ ấm cúng đó…”
Hermione tức giận không thể tả, nói to:
“Tôi không hề giúp anh ta về chuyện cái trứng! không bao giờ. Làm sao mà bồ có thể nói những lời như vậy chứ… Tôi muốn Harry thắng cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật này. Harry biết rõ điều đó, có không Harry ?”
Ron vẫn chế nhạo:
“Vậy thì cái cách bày tỏ ý muốn đó của bồ khôi hài quá đi!”
Giọng Hermione càng nóng nảy:
“Toàn bộ cuộc thi đấu này là nhằm tạo ra sự hiểu biết và tình hữu nghị với các phù thủy và pháp sư ngoại quốc!”
Ron hét:
“KHông phải! Thi đấu là để chiến thắng!”
Người chung quanh quay lại ngó tụi nó chằm chằm. Harry nói nhỏ:
“Ron, mình chẳng thấy có vấn đề gì khi Hermione giao thiệp với Krum cả.”
Nhưng lờ cả Harry , Ron nói:
“Tại sao bồ không đi tìm Vicky của bồ đi, chắc là anh ta đang thắc mắc bò ở đâu ấy?”
“Đừng gọi anh ấy là Vicky!”
Hermione đứng bật dậy và đùng đùng đi băng qua sàn nhảy, biến mất trong đám đông. Ron nhìn theo Hermione với một vẻ mặt vừa tức tối vừa hả hê.
Padma hỏi:
“Rốt cuộc anh có mời em nhảy hay không chứ.”
“Không.”
Ron đáp cộc lốc, mắt vẫn nhìn theo sau Hermione .
Padma quạu:
“Tốt.”
Cô bé đứng dậy và đi tới nhậ
Trang:
[<] 1,
218,
219,[220],
221,
222,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):