ện Ali Bashir vừa bị bắt vì tội chuyển lậu hàng hóa là những tấm thảm bay từ ngoài vào trong nước không? Và rồi chúng tôi còn phải cố gắng thuyết phục những người Transylvanta ký vào một bộ luật quốc tế Cấm Thách dấu tay đôi. Tôi lại còn phải họp với lãnh đạo bộ Hợp tác Pháp thuật của họ trong một năm tới…”
Ron rù rì với Harry :
“Tụi mình đi chỗ khác chơi, tránh xa lão Percy hợm hĩnh này đi…”
Harry và Ron bèn giả vờ như đi kiếm thêm nước uống, tụi nó lỉnh khỏi bàn, đi vòng quanh sàn nhảy, và chuồn ra ngoài tiền sảnh.
Cửa trước vẫn còn mở và ánh sáng thần tiên chấp chới trong khu vườn hồng vẫn nhấp nháy, lấp lánh, Ron và Harry đi xuống những bậc thềm của tòa lâu đài và nhận thấy tụi nó vừa lọt vào giữa những bụi cây, những lối đi quanh co được trang hoàng lộng lẫy, và những tượng đá to lớn uy nghi. Harry nghe tiếng nước phun, như thể có một hồ phun nước trong vườn. Rải rác đó đây, học trò ngồi trên những băng ghế chạm trổ. Harry và Ron bắt đầu đi dọc theo một trong những con đường nhỏ quanh co xuyên qua những bụi hoa hồng, nhưng tụi nó chỉ mới đi được một đoạn ngắn thì nghe một giọng nói quen thuộc khó ưa:
“… không thấy có gì đáng phải rối rít lên, ông Igor à.”
Giọng của ông Karkaroff nghe có vẻ lo lắng và cố ghìm nén, như thể cố tình không để cho ai nghe lọt tai:
“Anh Severnus à, anh không thể giả vờ như chuyện này không hề xảy ra. Nó đã trở nên ngày càng rõ ràng hơn sau mấy tháng ròng. Tôi đang thực sự lo lắng, tôi không thể chối bỏ rằng…”
Giọng thầy Snape cộc lốc:
“Vậy thì bỏ trốn. Cứ bỏ chạy – Tôi sẽ kiếm cớ dùm cho ông. Nhưng còn tôi thì tôi vẫn ở lại Hogwarts .”
Thầy Snape và ông Karkaroff đi vòng qua một góc vườn. Thầy Snape đang cầm cây đũa phép giơ lên để vẹt những bụi hồng ra, vẻ mặt của ổng cáu kỉnh chưa từng thấy.
Một cô bé chạy ngang qua mặt thầy, thầy bèn quát:
“Trò Fawcett! Trừ nhà Ravenclaw mười điểm!”
Một thằng bé chạy đuổi theo sau cô bé vừa trờ tới, cũng lãnh đủ: thầy Snape quát luôn:
“và trừ mười điểm nhà Hufflepuff cho Stebbins!”
Vừa lúc đó thầy nhác thấy Harry và Ron đang đi trên lối mòn trước mặt thầy, thầy hỏi luôn:
“Còn hai trò đang làm gì đó?”
Harry thấy ông Karkaroff có vẻ hơi bối rối khi thấy hai đứa nó đứng đó. Ông đưa tay bồn chồn vuốt chùm râu dê, và ông bắt đầu xoắn râu quanh ngón tay của ông.
Ron đáp gọn:
“Chúng con đi dạo. Như vậy có phạm nội qui không ạ?”
Thầy Snape gầm gừ:
“Vậy thì cứ tiếp tục đi dạo!”
Thầy gạt tụi nó ra, bước qua mặt chúng, tấm áo trùm dài màu đen của thầy cuộn sóng phía sau lưng. Ông Karkaroff vội vã bước theo sau thầy Snape . Harry và Ron tiếp tục đi xuống con đường nhỏ.
Ron lẩm bẩm:
“cái gì mà khiến cho lão Karkaroff lo lắng dữ vậy?”
Harry cũng chậm rãi thắc mắc:
“Và từ bao giờ mà hai người đó trở thành bạn bè mày tao chí tớ thế nhỉ?”
Bây giờ tụi nó đã đi tới một con tuần lộc đá bự chần vần, nước phun bắn lên tung tóe trên tượng đá thành một vòi phun nước cao ngất. Tụi nó lại thấy có hai bóng người khổng lồ ngồi trên băng ghế đá ngắm nước phun dưới ánh trăng. Và rồi Harry nghe tiếng lão Hagrid nói, giọng của lão nghe ồ ồ khác thường:
“Giây phút mà anh nhìn thấy em, anh đã biết…”
Trang:
[<] 1,
220,
221,[222],
223,
224,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):