XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ói… nhưng chẳng được tích sự gì. Lão Hagrid nói:

“Dĩ nhiên là một người lai khổng lồ!”

Bà Maxime rít lên the thé:

“Sao anh dám nói thế hả!”

Giọng của bà Maxime bùng nổ trong làn khí đêm yên tĩnh nghe như tiếng còi báo động; Harry nghe đằng sau nó Fleur và Davies bật té khỏi bụi hoa hồng.

“Tôi chưa bao giờ bị xúc phạm đến thế trong đời tôi! Người lai khỗng lồ hả? Tôi ấy hã?Tôi… chỉ có xương hơi to mà thôi!”

Bà đùng đùng bỏ đi, từng bầy tiên nữ đủ màu sắc bay lên không trung khi bà giận dữ vẹt những lùm cây đi ngang qua chúng. Lão Hagrid vẫn còn ngồi trơ trên băng ghế, đăm đăm ngó theo bà Maxime . Trời quá tối nên không thể nhìn thấy được vẻ mặt lão Hagrid ra sao. Rồi chừng một phút sau, lão đứng dậy và sai bước bỏ đi, không trở về tòa lâu đài, mà đi qua sân trường về phía căn chòi của mình.

Harry nói, rất lặng lẹ, với Ron:

“Thôi, tụi mình đi thôi…”

Nhưng Ron không nhúc nhích. Harry nhìn Ron ngạc nhiên:

“Có chuyện gì vậy?”

Ron ngoái nhìn lại Harry , vẻ mặt nó thiệt tình là nghiêm trọng:

“Bồ biết không? Về chuyện bác Hagrid là người lai khổng lồ đó?”

Harry nhún vai:

“Không. Rồi sao chứ?”

Căn cứ vào cái nhìn mà Ron vừa ném cho nó, Harry biết ngay rằng nó một lần nữa lại để lộ ra cái sự dốt nát của nó về thế giới phù thủy . Harry được gia đình Dursley nuôi dưỡng, nên chẳng có mấy điều mà giới phù thủy coi trọng lại được Harry quan tâm một cách đúng mức. Nhưng trong những năm gần đây no càng ngày càng bớt bỡ ngỡ hơn. Tuy nhiên lúc này nó có thể nói là hầu hết các phù thủy sẽ không ai đi hỏi ngớ ngẩn ‘Rồi sao chứ’ khi phát hiện ra rằng một trong những người bạn của mình là con của một bà khổng lồ.

Ron nói nhỏ:

“Vô trong lâu đài mình sẽ giải thích, Đi!”

Fleur và Davies đã biến mất, có lẽ chui vào một lùm cây nào đó kín đáo hơn. Harry và Ron trở về Đại sảnh đường. Parvati và Padma giờ đây đang ngồi ở một cái bàn đằng xa với một đám nam sinh trường Beauxbatons , và Hermione thì lại đang nhảy với Krum .

Harry và Ron ngồi xuống bên mọt cái bàn đã được dọn xa khỏi sàn nhảy.

Harry hỏi Ron ngay:

“Sao? Người khổng lồ thì có làm sao?”

Ron vất vả lựa lời:

“À,họ… họ… không tốt lắm.”

Ron dùng chữ hơi miễn cưỡng. Harry nói:

“Ai nói? Bác Hagrid đâu có gì là không tốt?”

Ron lắc đầu nói:

“Mình biết là không có gì , nhưng… Mèn ơi, hèn gì bác ấy giữ bí mật. Mình cứ tưởng bác ấy bị lậm phải bùa Phình to hồi còn nhỏ hay bị sao đó mà phát tướng quá cỡ, chứ đâu dè. Bác ấy đâu có thích nói tới chuyện đó…”

Harry nói:

“Nhưng mà nếu má của bác ấy là người khổng lồ thì có sao cơ chứ?”

Ron nói chậm rãi:

“ờ… người nào biết bác ấy rồi thì chẳng bận tâm đâu, bởi vì họ đã biết bác ấy không nguy hiểm… Nhưng Harry à, những người khổng lồ ấy, họ ác độc lắm. Như bác Hagrid nói đó, cái đó thưộc về bản chất của họ, họ giống như những còn quỷ khổng lồ vậy, thích giết chóc… Ai cũng biết chuyện đó. Nhưng dù sao thì bây giờ cũng không còn mấy người khổng lồ ở nước Anh nữa.”

“Chuyện gì đã xảy ra cho họ vậy?”

“À, phần là do họ chết dần đi, phần thì bị các Thàn Sáng giết ráo. Tuy nhiên cũng còn một số người khổng

Trang: [<] 1,222,223,[224],225,226,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):