/>
Harry và Ron sượng trân. Không biết tại sao nhưng tụi nó cảm thấy đây không thuộc vào loại chuyện mà tụi nó nên xía vô… Harry nhìn quanh, lùi lại trên lối đi và nhìn thấy Fleur Delacour và Roger Davies đang đứng lấp ló gần bụi hoa hồng. Nó vỗ nhẹ lên vai Ron và hất đầu về phía hai người kia, ngụ ý là tụi nó có thể lẻn đi chỗ khác bằng con đường phía đó mà không lo bị để ý. (Harry cho là Fleur và Davies quá bận bịu với nhau đến nỗi không để ý đến tụi nó đâu) Nhưng Ron, vừa thấy Fleur là hai mắt nó mở to khiếp đảm, đầu lắc nguẩy nguậy, và nó kéo Harry lùi sâu vào vùng bóng râm của con tuần lộc, trốn trong đó.
Bà Maxime nói , giọng hơi rè:
“Anh biết gì hả anh , Hagrid .”
Harry dứt khoát là không muốn nghe cuộc chuyện trò này. Nó biết lão Hagrid sẽ rất ghét bị nghe lén trong tình huống như vầy, (chắc chắn nếu là nó thì nó cũng ghét luôn) Nếu có thể được thì nó sẽ nhét ngón tay vô lỗ tai và ngâm nga ầm ĩ, nhưng đó không phải là chuyện muốn làm là được.
Thay vì vậy, Harry cố gắng chú tâm vô một con bọ hung đang bò dọc theo lưng của con tuần lộc đá. Nhưng con bọ hung không đủ hấp dẫn để thu hút hết tâm trí của Harry để nó khỏi nghe lọt tai những lời nói tiếp theo của lão Hagrid :
“Anh biết… biết là em cũng giống anh… tại ba hay tại má em vậy?”
“Em… không hiểu anh nói gì, anh Hagrid à…”
Lão Hagrid lặng lẽ nói:
“Anh thì tại má anh. Bà là một trong những người cuối cùng thuộc chủng ấy ở nước Anh. Dĩ nhiên anh không nhớ rõ bà lắm… Em biết không, bà bỏ đi… khi anh mới lên ba. Bà không thuộc loại người thực sự giàu tình mẫu tử… Ờ… cái đó không có trong bản chất của họ, phải không? Không biết chuyện gì đã xảy ra cho bà ấy… anh chỉ biết là bà có thể đã chết…”
Bà Maxime không nói gì hết. Và Harry , bất chấp ý đồ tử tế ban đầu, đã thôi ngó con bọ hung mà ngước mắt nhìn lên chóp sừng của con tuần lộc đá mà lắng nghe… Trước đây, Harry chưa từng nghe lão Hagrid tâm sự về thời niên thiếu của lão.
“Ba anh đã tan nát cõi lòng khi má anh bỏ đi. Ba anh thuộc loại người quê kệch nhỏ con. Hồi anh lên sáu, anh đã có thể nhấc bổng ba anh, đặt ông lên đầu tủ nếu ông làm anh giận. Anh hay làm ổng cười đã đời…”
Giọng trầm lắng của lão Hagrid chợt òa vỡ. Bà Maxime lắng nghe, bất động, mắt đăm đăm nhìn vòi phun nước óng ánh sắc bạc.
“Ba nuôi anh lớn… nhưng rồi ba chết, dĩ nhiên, chỉ sau khi anh bắt đầu đi học. Rồi từ đó anh lủi thủi một mình tự lo thân. Cụ Dumbledore giúp đỡ anh nhiều lắm. Rất tử tế với anh, cụ ấy…”
Lão Hagrid rút ra một cái khăn tay to bằng lụa lốm đốm và hỉ mũi rột rẹt.
“Vậy đó… dù sao… đủ về phần anh rồi đó. Còn em thì sao? Em giống bên ba hay bên má?”
Nhưng bà Maxime bỗng nhiên đứng dậy. Bà nói:
“Trời trở lạnh rồi.”
Nhưng cho dù thời tiết có trở chứng thế nào thì cũng chẳng có đâu mà lạnh đột ngột như giọng nói của bà:
“Tôi nghĩ là tôi phải đi đây.”
Lão Hagrid ngây ra:
“Hả? Đừng, đừng đi! Anh… chưa từng… chưa từng gặp một người nào khác trước đây.”
Giọng của bà Maxime vẫn lạnh như băng:
“Cụ thễ là một người gì khác?”
Giá mà Harry có thể nói với lão Hagrid tốt nhất là đừng trả lời; nhưng nó đứng đó, khuất trong bóng tối, nghiến hai hàm răng lại, hy vọng một cách vô vọng là lão Hagrid đừng n
Trang:
[<] 1,
221,
222,[223],
224,
225,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):