Old school Swatch Watches
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
c thôi ư? Chứ không có cái gì đang được giấu giếm trong văn phòng của anh hả?”

Harry nhận thấy gương mặt hốc hác của thầy Snape đổi thành màu gạch đỏ sậm một cách kỳ cục, mạch máu trên thái dương của thầy càng đập nhanh dễ sợ. Thầy Snape nói bằng một giọng nhỏ và nguy hiểm:

“Anh Moody , anh biết là tôi không giấu giếm cái gì hết, như chính anh đã lục soát văn phòng của tôi khá cẩn thận rồi đó.”

Gương mặt của ông Moody vặn vẹo trở thành một nụ cười:

“Thầy Snape à, đó là đặc quyền dành cho Thần sáng. Cụ Dumbledore bảo tôi canh chừng…”

Thầy Snape nói qua hai hàm răng nghiến chặt:

“Cụ Dumbledore tin tưởng tôi. Tôi không tin là cụ ấy đã ra lệnh cho anh lục soát văn phòng của tôi!”

Thầy Moody gầm gừ:

“Dĩ nhiên là cụ Dumbledore tin tưởng anh. Cụ là một người cả tin mà, phải không? Tin tưởng vào sự hồi tâm. Nhưng mà tôi.. tôi nói là có những kẻ gian chưa lộ diện… những tên giấu mặt không hề lộ ra bao giờ, anh có hiểu tôi muốn nói gì không?”

Thình lình thầy Snape làm một động tác rất lạ lùng. Bàn tay phải của thầy nắm chặt cánh tay trái của mình rung động dữ dội, như thể có cái gì đó vừa làm tổn thương thầy. Thầy Moody cười:

“Thôi, đi ngủ đi, anh Snape !”

THầy Snape buông tay ra như thể nổi giận với chính mình, thầy rít lên:

“Anh không có quyền sai phái tôi đi chỗ này hay làm chuyện kia. Tôi cũng có đầy đủ quyền hạn để lảng vảng rình mò trong đêm như anh trong cái lâu đài này!”

Thầy Moody nói ngắn gọn, nhưng giọng đầy đe dọa:

“Vậy thì cứ đi mà rình mò. Tôi mong có lúc gặp anh đang lảng vảng đâu đó trong hành lang tối… Nhân tiện, anh làm rớt cái gì kìa.”

Nỗi kinh hoàng đam trúng Harry một nhát chí mạng khi thầy Moody chỉ vào tấm bản đồ của Đạo tặc lúc ấy vẫn còn nằm tênh hênh dưới chân Harry cách sáu bậc thang. Khi cả thầy Snape và thầy Filch cùng quay lại nhìn, Harry bất chấp sự cẩn trọng, giơ tay lên dưới tấm Áo khoác Tàng hình , tức tối quơ tay để gây sự chú ý của thầy Moody , miệng nó nói không thành lời:

“Của con! Cái đó là của con!”

Thầy Snape bước tới toan lượm tấm giấy da lên, vẻ khủng khiếp hiện ra trên nét mặt khi hiểu ra đó là cái gì.

“Accio Parchment!” (Có nghĩa là: “cuộn giấy da tới đây!” )

Tấm bản đồ bay vút lên không trung, vượt qua tàm với của mấy ngón tay duỗi dài của thầy Snape , rồi lao xuống cầu thang để rời vào tay thầy Moody . Thầy Moody bình thản nói:

“Tôi nhầm. Cái này của tôi. Chắc là tôi đã đánh rơi nó trước đó.”

Nhưng đôi mắt đen của thầy Snape đảo từ cái trứng trên tay thầy Filch đến tấm bản đồ trong tay thầy Moody , và Harry có thể nói là thầy Snape đang khớp hai cái đó lại, và cũng chỉ một mình thầy Snape là có thể…

“Potter.”

Thầy Snape lặng lẽ nói.

Thầy Moody thản nhiên xếp tấm bản đồ lại nhét vô túi áo.

“Có chuyện gì?”

Thầy Snape gầm lên:

“Potter!”

Thầy đã quay hẳn đầu lại trừng mắt nhìn thẳng vào chỗ Harry đang đứng, như thể thầy vừa thình lình nhìn thấy Harry .

“Cái trứng đó là của Potter. Miếng giấy da đó cũng thuộc về Potter. Tôi đã từng nhìn thấy nó trước đây, tôi nhận ra nó! Potter đang có mặt ở đây! Potter, trong tấm Áo khoác Tàng hình của nó!”

Thầy Snape giơ hai tay ra phía trước quờ quạng như người mù v

Trang: [<] 1,245,246,[247],248,249,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):