… cái gì nữa đây?”
Bước chân của thầy Filch dừng lại. Có một tiếng keng của kim loại chập vào kim loại, và tiếng khóc la nín bặt. Thầy Filch đã lượm được cái trứng và đóng nó lại. Harry đứng lặng lắng nghe, một chân nó vẫn còn bị kẹt chặt trong cái bậc thang pháp thuật.
Ngay bây giờ thôi, thầy Filch sẽ đi tới, vén tấm thảm thêu ra, tưởng là sẽ bắt được Peeves … dè đâu không có Peeves nào hết… nhưng nếu đi lên cầu thang thì thầy sẽ ngó thấy tấm Bản đồ của Đạo tặc … và dù Harry Potter có mặc tấm Áo khoác Tàng hình hay không, thì trên tấm bản đồ cũng hiện ra rõ ràng cái tên Harry Potter ở đúng chóc ngay chỗ nó đang đứng.
Phía dưới chân cầu thang, thầy Filch đang nói lặng lẽ:
“Trứng vàng? Chu mẹt ơi, đây là manh mối của cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật mà! Cái này là của một quán quân trường!”
Bà Noris hiển nhiên là theo sát chân thầy Filch .
Harry hoảng đến phát bệnh, tim nó đập nhanh muốn bể lồng ngực.
Thầy Filch gầm lên một cách hân hoan:
“PEEVES! Mày ăn cắp hả?”
THầy vẹt tấm thảm thêu ra và Harry có thể nhìn thấy cái mặt phề phệ khủng khiếp của thầy Filch và đôi con mắt nhợt nhạt lồi cả ra của thầy đang trợn trừng nhìn lên cầu thang trống vắng (đối với thầy) . THầy Filch nói nhỏ:
“Mi trốn hả? Ta sẽ đến tóm mi đây, Peeves … Mi đã dám ăn cắp một manh mối cuộc Thi đấu Tam Pháp thuật , Peeves à… cụ Dumbledore sẽ tống cổ mi ra khỏi nơi đây, hỡi con yêu ăn cắp vặt dơ dáy kia…”
Thầy Filch bắt đầu leo lên cầu thang, con mèo khẳng khiu có màu lông bụi bặm của thầy bám sát chân thầy. Con mắt vàng chạch như bóng đèn tròn của bà Noris, giống hệt như mắt chủ nhân nó, nhìn trừng trừng về phía Harry . Trước đây Harry đã có dịp thắc mắc là mắt mèo có thể nhìn xuyên qua Áo khoác Tàng hình không… Điếng người với nỗi sợ hãi này, Harry ngó thầy Filch trong bộ đồ ngủ cũ kỹ đang tiến tới càng lúc càng gần nó. Nó cố gắng một cách tuyệt vọng tìm cách rút chân ra khỏi cái bậc thang pháp thuật, nhưng chỉ tổ khiến nó lún thêm vài phân nữa. Chỉ còn tính từng giây thôi, thầy Filch sẽ nhìn thấy tấm bản đồ và sẽ đi thẳng tới nó…
“Thầy Filch hả? Chuyện gì xảy ra vậy?”
Thầy Filch dừng lại phía dưới Harry , cách vài ba bậc thang, và quay lại. Ở chân cầu thang xuất hiện một người chỉ có thể làm cho tình thế của Harry trở nên tồi tệ hơn mà thôi: thầy Snape . THầy mặc một cái áo ngủ dài thòng và cáu bẩn hết chỗ nói.
Thầy Filch thì thầm đầy ác ý:
“Thưa giáo sư Snape , chính là con yêu siêu quậy Peeves . Nó liệng cái trứng này xuống cầu thang.”
Thầy Snape nhanh chóng bước lên mấy bậc cầu thang và dừng lại đằng sau thầy Filch . Harry nghiến răng lại, tin rằng trái tim đang đập ình ình của nó thể nào cũg tố giác nó chỉ trong vài giây nữa thôi…
Thầy Snape chăm chú nhìn cái trứng trong tay thầy Filch , nói nhỏ:
“Peeves hả? Nhưng Peeves không thể nào vô được văn phòng của tôi.”
“Cái trứng này ở trong văn phòng của giáo sư sao, thưa giáo sư?”
Thầy Snape nạt:
“Dĩ nhiên là không. Tôi nghe nó kêu và khóc la nên…”
“Dạ, thưa giáo sư, đó chính là cái trứng…”
“…tôi đi ra để điều tra…”
“Chính Peeves đã quăng nó đó, thưa giáo sư…”
“Và khi tôi đi ngang qua văn phòng của mình, tôi thấy đuốc được thắp sáng và cửa tủ hé mở! Có kẻ nào đó vừa lục s
Trang:
[<] 1,
243,
244,[245],
246,
247,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):