lch và con mèo của thầy, bà Noris, đang ở trong văn phòng giám thị … Chẳng có gì đang di chuyển ngoại trừ con ma siêu quậy Peeves , mặc dù nó cũng chỉ vọt qua vọt lại trong phòng truyền thống ở tầng lầu phía trên. Harry sặp đưa chân bước trở về tháp Gryffindor thì có cái gì đó trên tấm bản đồ chợt khiến mắt nó chú ý đến… cái gì đó cực kỳ quái dị.
Peeves không phải là chấm duy nhất đang di chuyển. Một chấm đơn độc đang nhẹ nhàng bay vụt qua vụt lại quanh một căn phòng ở góc trái tầng hầm – văn phòng của giáo sư Snape . Nhưng cái chấm đó lại không mang tên “Severus Snape “. Nó tên là “Bartemius Crouch .”
Harry ngó chằm chằm vào cái chấm. Ông Crouch đáng lý ra đang bệnh nặng đến nỗi không đi làm được và không đến dự được buổi dạ vũ Giáng sinh kia mà. Vậy thì ông làm gì ở đây khi lẻn vào trường Hogwarts lúc một giờ sáng? Harry quan sát kỹ cái chấm di chuyển chung quanh căn phòng, dừng lại ở chỗ này rồi dừng ở chỗ kia…
Harry ngập ngừng lúng túng, nó nghĩ… và rồi trí tò mò thắng thế trong con người nó. Quay lưng lại, không đi về tháp Gryffindor , mà theo hướng ngược lại, đi tới cầu thang gần nhất, nó muốn xem ông Crouch làm cái gì.
Harry đi thiệt nhanh xuống cầu thang, mặc dù gương mặt trong các chân dung treo trên tường quay lại một cách tò mò khi nghe tiếng ván sàn kêu cót két và tiếng ống quần ngủ của nó kêu sột soạt. Nó men dọc hành lang bên dới, gạt qua bên một tấm thảm thêu trang trí trên tường ở giữa lối đi, rồi đi thẳng xuống một cầu thang hẹp hơn, đó là lối tắt dẫn thẳng xuống hai tầng lầu. Nó vẫn liếc chừng tấm bản đồ, thắc mắc… không hiểu sao, cái ông Crouch mẫu mực, đứng đắn, tuân thủ luật pháp ấy lại lén lút quẩn quanh trong văn phòng của người khác trong đêm hôm khuya khoắt… chẳng hợp chút nào với tư cách của ông hết.
Và rồi bỗng nhiên, xuống được nửa cầu thang, đúng lúc nó không hề nghĩ đến điều nó đang làm, cũng không tập trung vào bất cứ điều gì ngoại trừ hành vi kỳ cục của ông Crouch , thì chân của nó vấp ngay đúng cái bậc thang bịp mà Neville luôn luôn quên nhảy tránh, Harry loạng choạng mất thăng bằng, và cái trứng vàng, vẫn còn trơn ướt sau khi tắm, đã tuột khỏi tay Harry . Nó nhoài tới để cố chụp bắt lại, nhưng đã quá muộn màng. Cái trứng rớt xuống cầu thang và lăn một quãng dài, gây ra tiếng bum bum mỗi khi tưng xuống một bậc thang, nghe như tiếng trống đánh trầm.
Tấm Áo khoác Tàng hình cũng tuột, Harry vội vàng níu lại, tấm bản đồ bèn chấp chới bay khỏi bàn tay nó, rớt xuống sáu bậc cầu thang, và Harry , bị mắc vô bậc thang bịp tới tận đầu gối, không thể nào với tới để lượm lại tấm bản đồ được.
Cái trứng vàng lăn tới cuối tấm thảm thêu của cầu thang, tự bung ra, và bắt đầu than khóc kêu la om sòm trong hành lang bên dưới. Harry rút cây đũa phép của nó ra, cố gắng với tới tấm bản đồ của Đạo tặc, để xóa trắng nó đi, nhưng tấm bản đồ nằm xa quá, nó không thể với tới được.
Trùm lại tấm Áo khoác Tàng hình , Harry đứng thẳng lên, chăm chú lắng nghe với đôi mắt tản thần vì sợ… Và, hầu như ngay lập tức…
“PEEVES!”
Không thể nhầm lẫn vào đâu được cái tiếng quát săn đuổi của thầy giám thị Filch . Harry có thê nghe tiếng chân lệt xệt vội vàng của thầy giám thị đang đến càng lúc càng gần hơn, và giọng khò khè của thầy cất cao lên giận dữ.
“Cái trò ầm ĩ gì đây? Muốn đánh thức cả tòa lâu đài dậy hả? Ta sẽ tóm mi, Peeves à, ta sẽ tóm mi, mi sẽ
Trang:
[<] 1,
242,
243,[244],
245,
246,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):