Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
g lời của bài ca.

Myrtle có vẻ rất khoái được làm sếp để biểu Harry làm điều này, làm cái nọ:

“Cậu cần thụp cả đầu của cậu xuống nước luôn. Làm đi!”

Harry hít một hơi thật sâu rồi thụp xuốgn dưới mặt nước – và rồi, ngồi dưới đáy hồ làm bằng cẩm thạch của cái hồ nước đầy bong bóng, Harry nghe bài đồng ca của những giọng hát kỳ lạ, phát ra từ cái trứng để mở trong tay nó:



“Tìm chúng tôi ở nơi nghe được tiếng chúng tôi

Chúng tôi không thể hát lên trên mặt đất

Và khi tìm kiếm, các bạn hãy cân nhắc điều này:

Chúng tôi lấy đi cái mà bạn sẽ nhớ ghê lắm

Một tiếng đồng hồ dài bạn sẽ phải tìm

Và phục hồi cái mà chúng tôi đã lấy

Nhưng nếu quá một tiếng đồng hồ - viễn cảnh sẽ đen tối

Quá trễ, nó sẽ mất, nó sẽ không trở lại.”



Harry trồi lên trên mặt nước đầy bong bóng và bọt xốp, lúc lắc đầu để gạt tóc rủ xuống mắt. Myrtle hỏi:

“Nghe không?”

“Có… ‘Tìm chúng tôi ở nơi nghe được tiếng chúng tôi… và nếu cần khuyên bảo… khoan đã, tôi cần phải nghe lại…”

Harry lại lặn xuống dưới nước. Mất ba lần nghe đi nghe lại bài ca của cái trứng dưới nước, Harry mới nhẩm thuộc lòng được. Nó bơi đứng trong nước một hồi, suy nghĩ rất sâu, trong khi Myrtle vẫn ngồi đó nhìn nó.

Nó chậm rãi nói:

“Tôi phải đi kiếm người không thể dùng tiếng nói của mình trên mặt đất… Ờ… có thể là người nào ta?”

“Sao cậu lù đù vậy?”

Trước đây Harry chưa từng thấy Myrtle hí hửng như vậy, không kể cái ngày mà Hermione uống một liều thuốc Đa dịch rồi mặt mọc đầy lông lá, lại có thêm một cái đuôi mèo. Harry nhìn quanh phòng tắm suy nghĩ… nếu tiếng nói đó chỉ có thể nghe được dưới nước thì nó phải là của những sinh vật sống dưới nước. Nó nói suy nghĩ này với Myrtle , con Ma Khóc nhè bèn cười điệu với nó:

“Ừ, Diggory cũng nghĩ như vậy. Anh ta đã nằm dưới nước mà tự nói chuyện với mình về chuyện đó cả buổi trời, hết giờ này tới giờ khác… lâu đến nỗi tất cả lũ bong bóng xẹp hết…”

Harry thong thả nói:

“Dưới nước… Myrtle à, cái gì sống dưới nước hồ, ngoài con mực ống khổng lồ hả?”

Myrtle nói:

“Ôi, đủ thứ. Đôi khi tôi bị tống xuống đó… đôi khi không thể nào khác được, nếu có người nào đó xả cầu tiêu nhằm lúc tôi bất ngờ…”

Cố gắng không tưởng tượng tiếp cảnh con Ma Khóc nhè Myrtle bị cuốn trôi tuột trong ống cống xuống hồ cùng với nội dung trong cái cầu tiêu, Harry nói:

“Ừ, có cái gì sống ở dưới hồ có giọng nói của con người không? À, khoan…”

Mắt Harry chợt nhìn thấy bức tranh Mỹ nhân ngư trên tường.

“Myrtle , trong hồ có người cá không?”

“Ôôôô… giỏi lắm.”

Myrtle nói, đôi kính dày của nó nhấp nháy:

“Diggory tốn nhiều thời gian hơn để nghĩ ra điều đó! Mà là trong lúc ả còn thức kia.”

Myrtle hất đầu về phía bức tranh người cá với một vẻ không ưa lộ rõ trên gương mặt rầu rĩ của nó:

“… cười cợt khoe khoang và cứ nhá mấy cái vảy cá lên…”

Harry hồi hộp hỏi:

“Là nó, đúng không? Bài thi thứ hai là đi tìm một người cá trong hồ và… và…”

Nhưng Harry đột nhiên hiểu ra cái điều nó đang nói, và nó cảm thấy nỗi

Trang: [<] 1,240,241,[242],243,244,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

Snack's 1967