XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
các bức tường cẩm thạch trắng, nhưng nghe cũng cứ khó hiểu như từ trước tới giờ, nếu không nói là khó hiểu hơn vì pha trộn thêm các vọng âm.

Harry vội đóng cái trứng lại ngay, vì sợ cái âm thanh rùng rợn đó sẽ mời gọi thầy giám thị Filch đến ngay, và tự hỏi không biết đây có phải là âm mưu của Cerdic không. Và lúc ấy, có ai đó chợt nói, làm cho Harry nhảy dựng lên làm rớt cái trứng, khiến nó lăn lốc ngang qua sàn buồng tắm.

“Nếu tôi là trò thì tôi sẽ đặt cái trứng vô trong nước.”

Harry đã nuốt phải mấy ngụm nước xà bông trong cơn hoảng hốt. Nó đứng lên, phun nước ra, và thấy bóng ma của một cô gái trông bộ điệu sầu thảm hết sức đang ngồi vắt tréo chân trên một trong những cái vòi nước. Đó chính là con Ma Khóc nhè Myrtle , vốn là con ma ưa ngồi khóc tỉ tê trên cái bồn cầu tiêu trong nhà vệ sinh nữ cách đó ba tầng lầu phía dưới.

Harry tức giận nói:

“Myrtle ! Tôi… tôi đang… hổng có bận gì hết!”

Lớp bọt xốp dày đến nỗi chuyện đó thực ra cũng không thành vấn đề, nhưng Harry có một cảm giác khó chịu là Myrtle đã rình rập nó từ một trong những cái vòi nước đó từ khi nó bước vô buồng tắm cho đến giờ. Nhưng con ma nháy mắt sau cặp kiếng, nói:

“Khi cậu xuống hồ thì tôi nhắm mắt lại mà. Kể cũng lâu lắm rồi cậu mới gặp lại tôi chứ bộ.”

Harry hơi khuỵu chân xuống một chút, chỉ để hoàn toàn chắc chắn là Myrtle không thể nhìn thấy gì khác hơn cái đầu nó nổi trên mặt nước mà thôi. Nó nói:

“Ơ… a… tôi đâu có được phép vô buồng tắm của chị, đúng không? Buồng tắm con gái ấy.”

Myrtle than vãn bi ai:

“Hồi đó cậu đâu có câu nệ như vầy… hồi đó cậu cứ lê la ở trong ấy suốt.”

Điều đó là đúng, mặc dù chẳng qua là Harry, Ron và Hermione đã nhận thấy cái bồn cầu tiêu hư của Myrtle là nơi thuận tiện nhất để bào chế trong bí mật món độc dược Đa-dịch – một độc dược bị cấm mà tụi nó đã dùng để biến hình Harry và Ron thành hai bản sao sống của Crabbe và Goyle trong một giờ, để mà tụi nó có thể lẻn vào phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin .

Harry nói:

“Tôi bị cấm lai vãng tới chỗ đó. Tôi nghĩ tốt nhất là mình đừng quay trở lại nữa.”

Harry nói, cũng đúng sự thật một nửa, bởi vì Percy có lần đã bắt gặp nó thò đầu ra khỏi nhà vệ sinh nữ và quở cho một trận.

Myrtle rầu rĩ đưa tay nặn một cái mụn trên cằm của mình:

“Ờ… tôi hiểu… Thôi… dù sao đi nữa… tôi cũng sẽ thử cái trứng đó dưới nước. Cerdic Diggory đã làm như vậy mà.”

Harry phẫn nộ kêu lên:

“Chị cũng rình rập cả anh ta nữa à? Chị làm cái gì hả? Lẻn vô đây mỗi chiều tối để dòm lén các huynh trưởng tắm à?”

Myrtle hơi mắc cỡ:

“Đôi khi thôi, nhưng tôi chẳng bao giờ hiện ra trò chuyện với ai hết.”

Harry cay độc:

“Thiệt là hân hạnh cho tôi! Chị làm ơn nhắm mắt lại dùm cho!”

Khi chắc chắn là Myrtle đã bịt kín mắt kiếng rồi, nó mới đu người lên khỏi hồ tắm, quấn chặt tấm khăn lông quanh eo, rồi chạy đi lượm lại cái trứng. Khi Harry đã nhảy trở xuống nước rồi, Myrtle mới dòm qua kẽ ngón tay mà nói:

“Làm đi! Vậy đó… mở nó ra ở dưới nước ấy…”

Harry thả cái trứng xuống dưới lớp bọt xốp và mở ra… lần này, cái trứng không kêu la than khóc nữa. Một giọng ca líu lo phát ra từ cái trứng, và khó mà phân biệt được từn

Trang: [<] 1,239,240,[241],242,243,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):