XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
hồi hộp chợt cạn ráo trong người nó, như thể có ai vừa vặn nút xả cái bao tử nó vậy : nó không phải là một tay bơi giỏi lắm.

Harry chẳng hề có dịp nào để thực hành bơi. Hồi nhỏ Dursley được học bơi, nhưng dì Petunia và dượng Vernon chắc là hy vọng có ngày Harry sẽ chết đuối nên đã chẳng hề bận tâm đến chuyện cho nó học bơi. Cho nên lội vài vòng cái bồn tắm này thì nó làm không đến nỗi nào, nhưng cái hồ bên tòa lâu đài thì rộng và sâu hơn nhiều lắm… và người cá chắc chắn là sống ở đâu đó dưới đáy hồ lận…

Harry từ từ hỏi:

“Myrtle à, làm sao mà tôi có thể thở được?”

Vừa nghe câu hỏi này, đôi mắt của Myrtle bỗng nhiên lại ràn rụa nước mắt. Nó lục túi áo lấy ra một cái khăn tay lau nước mắt, thổn thức:

“Đồ sống sượng!”

Harry ngơ ngác:

“Cái gì sống sượng?”

Myrtle thét lên the thé, và tiếng của con ma khóc nhè này vang dội to dễ sợ trong buồng tắm:

“Nói tới chuyện thở trước mặt tôi! Khi mà tôi không thể… khi mà tôi không còn… lâu lắm rồi…”

Myrtle vùi mặt vào cái khăn tay và hỉ mũi rột rẹt. Harry nhớ ra con ma khóc nhè này rất dễ động lòng mỗi khi nói tới chuyện chết, nhưng không có con ma nào mà Harry từng gặp lại lấy sự đó làm ồn ào nhặng xị lên như vậy. Harry sốt ruột nói:

“Xin lỗi, tôi không cố ý… tôi chỉ quên là…”

Myrtle liếc nhìn nó bằng con mắt khóc sưng vù, thổn thức:

“Ừ phải mà, thiệt là dễ dàng quên đi cái chết của Myrtle . Hồi tôi còn sống cũng chẳng có ai nhớ tôi. Họ mất hàng bao nhiêu giờ mới tìm thấy xác tôi… Tôi biết, tôi ngồi đó chờ đợi họ. Con nhỏ Olive Hornby vô buồng tắm, nó hỏi: ‘Bồ lại ngồi đây hờn dỗi nữa hả, Myrtle ? Giáo sư Dippet biểu tôi đi kiếm bồ…’ Và rồi nó ngó thấy xác tôi… Ối, tới chết nó cũng không thể quên được, tôi cam đoan như vậy mà… tôi cứ theo ám nó suốt, khiến nó nhớ lại hoài. Tôi nhớ hồi đám cưới anh nó…”

Nhưng Harry không còn nghe con Ma Khóc nhè lại nhải nữa. Nó đang ngẫm nghĩ lại bài ca của người cá. Chúng tôi lấy đi cái mà bạn sẽ nhớ ghê lắm. Nghe như thể chúng sắp ăn cắp của nó cái gì đó, cái mà nó phải lấy lại. Họ sẽ lấy đi của nó cái gì?

“… và rồi dĩ nhiên là con nhỏ đó đi tới Bộ Pháp Thuật để trục tôi, không cho tôi bám theo nhát nó nữa. Thành ra tôi phải trở về đây mà sống trong cái cầu tiêu của mình.”

Harry hờ hững nói:

“Tốt. Ờ… tôi còn cả đống chuyện phải làm… Chị làm ơn nhắm mắt lại lần nữa được không? Tôi sắp ra khỏi bồn tắm.”

Nó thu lại cái trứng chìm dưới đáy hồ tằm và trèo ra khỏi hồ, lau khô mình, mặc đồ lót và đồ ngủ vô. Khi thấy Harry vội vàng cầm lên Áo khoác Tàng hình , con ma khóc nhè Myrtle rầu rĩ hỏi:

“Thỉnh thoảng bồ ghé qua thăm tôi trong cái cầu tiêu của tôi nha?”

“Ờ… rảnh thì tôi sẽ ghé…”

Harry đáp, trong lòng thầm nghĩ chừng nào mà tất cả cầu tiêu trong lâu đài này bị nghẹt thì nó mới phải đi thăm lại cái cầu tiêu của Myrtle .

“Tạm biệt nghe chị Myrtle … Cám ơn chị đã giúp đỡ tôi…”

Myrtle ảm đạm nói:

“Tạm biệt!”

Khi Harry khoác tấm Áo khoác Tàng hình , nó còn thấy Myrtle vọt trở lại cái vòi nước.

Ra đến ngoài hành lang tối, Harry mở tấm Bản đồ của Đạo tặc ra để kiểm tra tình hình chung quanh có yên tĩnh không. Tốt, hai cái chấm mang tên thầy giám thị Fi

Trang: [<] 1,241,242,[243],244,245,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):