Weasley , dượng Vernon đành nói, một cách hết sức bồn chồn sốt ruột, sau khi liếc nhanh đôi mắt ti hí qua cái đầu đũa phép:
“Ờ... tạm biệt.”
Harry đặt một bàn chân vô ngọn lửa xanh biếc, cảm thấy dễ chịu như hít một hơi thở ấm áp. Nó nói:
“Hẹn gặp lại.”
Nhưng, ngay lúc đó, một tiếng nôn ọe òng ọc chợt vang lên ngay sau lưng Harry, và dì Petunia phát gào thét hãi hùng.
Harry xoay người lại. Dursley không còn đứng đằng sau ba má nó nữa. Nó đang quỳ bên cạnh cái bàn cà phê, nôn ọe và khạc ra một vật nhầy nhụa màu tím dài chừng ba tấc đang thòi ra từ trong miệng nó. Sau một giây ngơ ngác, Harry nhận ra cái vật dài ba tấc đó chính là cái lưỡi của Dursley . Và trên sàn nhà, trước mặt Dursley là một miếng giấy màu sắc rực rỡ dùng để gói viên kẹo bơ cứng.
Dì Petunia nhào ngay xuống cạnh Dursley , nắm cái chót lưỡi sưng vù của cậu quí tử, cố gắng kéo nó ra khỏi miệng; không có gì đáng ngạc nhiên là Dursley lại càng la làng và khạc nhổ, phun phì phì một cách thể thảm hơn bao giờ hết , rồi thằng nhỏ tìm cách vùng ra khỏi tay bà má. Dượng Vernon thì gào thét và vung vẩy tứ tung hai cánh tay, còn ông Weasley thì cũng ra sức hét thiệt là to cốt để cho mọi người đều nghe được :
“Đừng có lo! Để tôi giải quyết cho!”
Ông vừa hét vừa giơ cây đũa phép thẳng tới trước và đi về phía Dursley, nhưng dì Petunia càng gào thét khủng khiếp hơn rồi nhào lên mình Dursley để che chắn cho nó khỏi bùa phép của ông Weasley .
Ông Weasley nản chí, kêu lên:
“Không! Thiệt mà! Chỉ là một phương pháp đơn giản thôil... chỉ tại viên kẹo bơ cứng... thằng Fred con trai tôi ... một trò đùa quái ác thôi... chỉ là bùa Sưng Tù Vù ấy mà... Ít nhất, tôi nghĩ là nó... Xin làm ơn để tôi giải bùa...”
Nhưng chẳng những không được chấn an, cả gia đình Dursley càng thêm bấn loạn; dì Petunia khóc lóc như điên như khùng, kéo giựt cái lưỡi của Dursley như muốn giật phứt nó ra cho rồi. Dursley có vẻ như chết ngạt tới nơi vì sức ép của cả má nó lẫn cái lưỡi. Dượng Vernon , hoàn toàn mất bình tĩnh, chụp một cái bình sữ đặt trên đầu tủ buýp-phê, chọi thiệt mạnh vô ông Weasley . Ông Weasley thụp đầu tránh được, khiến cho món đồ trang trí xinh đẹp ấy bể tan tành trong đống gạch vụn của lò sưởi đã bị nổ trước đó.
Ông Weasley tức giận vung cây đũa phép loạn xạ:
“Nghe đây! Thiệt tình! Tôi đang cố gắng để giúp đỡ các người mà! “
Dượng Vernon gào thét như một con hà mã bị thương, tay dượng lại chụp một món đò trang trí khác.
Ông Weasley bèn la to:
“Harry ! Cháu đi đi! Cháu cứ đi trước đi!”
Cây đũa phép của ông chĩa vào dượng Vernon :
“Tôi sẽ giải quyết vấn đè này!”
Harry không muốn bỏ lỡ cuộc vui chút nào hết, nhưng món đồ sứ xinh đẹp thứ hai của dượng Vernon chỉ xém chút xíu là trúng vô đầu nó, bay véo sướt qua tai trái của nó, và khi nó lấy lại được thăng bằng, nó nghĩ tốt nhất là cứ để mặc tình hình này cho ông Weasley xoay sở. Harry bước vô ngọn lửa, ngoái đầu lại nhìn một cái rồi hô “Trang trại Hang Sóc!”
Cảnh cuối cùng của căn phòng khách trượt nhanh qua mắt mà Harry còn thấy được là ông Weasley dùng cây đũa phép làm nổ cái bình trang trí thứ ba của dượng Vernon ngay trong tay dượng. Dì Petunia rống lên và nằm đè lên Dursley để che chở cho nó, còn cái lưỡi của Dursley thì lè ra ngúc ngoắc quanh quẩn như một con trăn nhầy nhụa bự bành ki nái. Nh
Trang:
[<] 1,
24,
25,[26],
27,
28,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):