nh làm rớt! Con có biết là thằng nhóc Muggle đó sẽ ăn, con biết là nó đang ăn kiêng…”
George háo hức hỏi:
“Mà cái lưỡi của nó phù lớn cỡ nào lận ba?”
“Đợi nó dài tới một thước hai rồi ba má thằng nhỏ mới chịu cho ba làm co ngắn lại.”
Harry và anh em nhà Weasley lại phá ra cười rần. Ông Weasley hét:
“Đó không phải là chuyện để tụi bay cười! Chơi cái kiểu đó chỉ tổ làm hỏng be bét các mối quan hệ giữa phù thủy và Muggle ! Ba đã dành cả nửa đời mình để vận động chống lại sự ngược đãi dân Muggle , vậy mà chính các con trai của ba…”
Fred phẫn nộ nói:
“Con làm vậy không phải vì nó là dân Muggle !”
George tiếp lời:
“Không hề. Tụi con làm vậy vì nó là một thằng nhóc ưu hiếp đáp người khác. Đúng không, Harry ?”
Harry nhiệt liệt tán thành:
“Đúng vậy đó thưa ông Weasley .”
Ông Weasley vẫn còn giận:
“Đó không phải là một cái cớ! Tụi bây cứ chờ đó, tao sẽ nói cho má bây biết!”
“Nói cho má biết cái gì?”
Một giọng nói vang lên đằng sau lưng ông Weasley. Bà Weasley vừa mới đi vào bếp. Bà là một phụ nữ thấp đậm, mũm mĩm, có nét mặt rất phúc hậu, mặc dù lúc này đôi mắt của bà nheo lại một cách đầy ngờ vực.
Nhìn thấy Harry , bà Weasley mỉm cười:
“A, Harry , chào cưng!”
Đôi mắt của bà ngay sau đó quắc sang phía ông chồng:
“Anh Arthur , nói cho em biết đi, chuyện gì vậy?”
Ông Weasley lúng túng. Harry có thể nói chắc là cho dù ông Weasley tức giận với Fred và George đến thế nào đi chăng nữa, ông cũng không thực sự có ý định “méc” bà Weasley về chuyện gì đã xảy ra.
Trong khi ông Weasley đưa mắt nhìn vợ với vẻ lo lắng thì căn phòng im phăng phắc. Bỗng nhiên cửa nhà bếp sau lưng bà Weasley mở ra và hai cô bé xuất hiện. Một cô nàng có mái tóc nâu xù và mấy cái răng cửa hơi to là người bạn thân nhất của Ron và Harry : cô nàng Hermione Granger . Cô bé kia tóc đỏ hoe, người nhỏ nhắn, là em gái của Ron, em Ginny . Cả hai cô bé mỉm cười với Harry . Harry mỉm cười lại với họ, khiến cho Ginny thẹn đỏ cả người. Cô bé này rất ngưỡng mộ và khăng khít với Harry kể từ dịp Harry đến thăm trang trại Hang Sóc lần trước.
Bà Weasley lặp lại, với một kiểu nói hơi đáng gờm:
“Anh Arthur , nói cho em biết đi, chuyện gì vậy?”
Ông Weasley làu bàu:
“Không có gì đâu, Molly à. Fred và George chỉ… mà anh cũng đã rầy tụi nó xong rồi…”
Bà Weasley hỏi:
“Lần này tụi nó lại làm trò gì nữa? Nếu lại xảy ra bất cứ trò gì dính dáng đến Mánh phù thủy nhà Weasley …”
Hermione đứng ở ngạch cửa nhà bếp, lên tiếng:
“Sao bồ không chỉ cho Harry biết phòng ngủ của bạn ấy, Ron?”
Ron nói:
“Nó biết chỗ ngủ rồi. Trong phòng mình ấy, năm ngoái nó đã ngủ ở đó…”
Hermione nhấn mạnh:
“Vậy tất cả tụi mình đi đi.”
Ron hiểu ý:
“Ờ… Phải đó!”
George bèn nói:
“Cho tụi này đi cùng với.”
Bà Weasley nạt:
“Con ở yên đó.”
Harry và Ron rón rén đi ra khỏi nhà bếp, rồi tụi nó cùng Hermione và Ginny đi dọc hành lang dẹp té xong đi lên những cái cầu thang ọp ẹp, ngoằn ngoèo, dựng lắt lẻo khắp nhà để lên tới những tầng lầu trên cùng.
Lúc tụi nó đang leo lên lầu, Harry hỏi:
“Mánh phù th
Trang:
[<] 1,
26,
27,[28],
29,
30,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):