trong không khí cái trò nước đôi và sự thối nát của toàn bộ cái màn kịch này rồi, và ông, ông Dumbledore , ông cứ nói về thắt chặt quan hệ pháp sư quốc tế, về tái lập mối bang giao cũ, rằng quên đi sự khác biệt xa xưa… vậy mà… đây là điều tôi đã nghĩ về ông đây!”
Ông Karkaroff nhổ phẹt một bãi xuống chân cụ Dumbledore. Trong một phản ứng rất nhanh, lão Hagrid túm lấy cổ áo lông của ông Karkaroff , nhấc bổng ông ta lên không trung và tấn ông ta vô một gốc cây gần đó. Ông Karkaroff vừa mới há miệng hớp hơi thở, lão Hagrid đã gầm gừ:
“Xin lỗi ngay!”
Nắm đấm vĩ đại của lão Hagrid lăm le trước ngực ông Karkaroff và chân ông ta thì đung đưa giữa không trung.
Cụ Dumbledore quát:
“Hagrid , không được!”
Lão Hagrid thu lại bàn tay đang dí ông Karkaroff vô thân cây, và ông Karkaroff trượt dài theo thân cây, đổ thành một đống dưới gốc cây. Một mớ cành con lá vụn rớt lả tả xuống đầu ông.
Cụ Dumbledore đanh giọng lại:
“Anh Hagrid , làm ơn đưa Harry về lại tòa lâu đài.”
Lão Hagrid thờ phì phò, liếc ông Karkaroff một cái liếc rực lửa.
“Thưa ngài hiệu trưởng, có lẽ tôi ở lại đây thì tốt hơn…”
Cụ Dumbledore lập lại một cách cương quyết:
“Anh sẽ đưa Harry trở về trường, anh Hagrid à. Đưa trò ấy lên đến tận tháp Gryffindor . Và Harry , thầy muốn con ở lại trong tháp. Bất cứ điều gì con muốn làm – bất kể con cú nào mà con muốn phái đi – đều phải chờ đến sáng hôm sau, con có hiểu ý thầy không?”
“Ơ… dạ, hiểu.”
Harry nói, chăm chăm nhìn cụ Dumbledore . Làm sao cụ biết, vào đúng ngay lúc đó, là nó đang nghĩ đến chuyện gởi ngay con cú Heo cho chú Sirius , kể cho chú nghe chuyện gì đã xảy ra.
Lão Hagrid trừng mắt ngó ông Karkaroff không chút tiếc thương, lão nói:
“Thưa ngài hiệu trưởng, tôi sẽ để con Fang ở lại với ngài.”
Ông Karkaroff bây giờ đang nằm thõng thượt dưới gốc cây thành một đống lộn xộn những lông thú và cành lá rễ cây.
“Ở lại đây nghe Fang! Đi thôi, Harry !”
Hai bác cháu lặng lẽ đi ngang qua toa xe Beauxbatons và hướng về tòa lâu đài.
Khi sải bước ngang qua hồ, lão Hagrid gầm ghè:
“Sao hắn dám chứ! Sao mà hắn dám vu cáo cụ Dumbledore chứ? Làm như cụ Dumbledore mà thèm làm những chuyện như vậy! Làm như cụ Dumbledore muốn cho con tham dự cuộc thi đấu ngay từ đầu vậy. Nghĩ vớ vẩn! Bác chưa từng thấy cụ Dumbledore lo lắng đến vậy như những ngày gần đây. Còn con nữa!”
Lão Hagrid bỗng nhiên nổi quạu với Harry . Nó giật mình ngước nhìn lão.
“Con làm cái trò gì chứ? Đi lang thang với thằng Krum chết tiệt đó! Nó từ lò Durmstrang ra, Harry à! Nó có thể trù ếm con ở trong rừng lắm chứ! Chẳng lẽ thầy Moody không dạy cho con được điều gì sao? Tưởng tượng con để cho nó dụ dỗ con lạc mất chính con sao…”
Khi hai bác cháu trèo lên bậc thềm đá, Harry nói:
“Anh Krum tốt mà. ẢNh đâu có định trù ếm gì con, ảnh chỉ muốn nói chuyện với con về Hermione …”
Lão Hagrid dẫm rầm rập lên cầu thang, nói giọng u ám:
“Bác sẽ nói chuyện với Hermione và sẽ xong hết. Các con càng ít quan hệ với đám người nước ngoài ấy thì các con càng hạnh phúc hơn.Các con đừng có tin ai trong đám đó.”
Harry thấy khó chịu:
“Hồi trước bác vẫn giao du tốt đẹp với bà Maxime đó thôi!”
Trong một thoáng, lão Hagrid có vẻ hốt hoảng:
<
Trang:
[<] 1,
294,
295,[296],
297,
298,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):