br />
“Con đừng có bao giờ nói với bác về bà ta nữa! Bây giờ bác đã biết mưu đồ của bà ta rồi! Bà tìm cách lấy lòng bác, tìm cách làm cho bác nói cho bà ta biết cái gì sẽ diễn ra trong bài thi thứ ba. Chà, con đừng có mà tin ai trong đám đó.”
Lão Hagrid đang ở trong một tâm trạng tệ hại đến nỗi khi Harry chào tạm biệt lão trước bức chân dung bà Béo, nó cảm thấy vui mừng thiệt tình. Nó trèo qua lỗ chân dung để vào phòng sinh hoạt chung và hấp tấp đi thẳng tới cái góc mà Ron và Hermione đang ngồi, kể cho tụi nó nghe chuyện gì đã xảy ra.
Chương 29 Giấc mơ
Hermione xoa trán nói: “Chuyện suy ra như vầy: hoặc là ông Crouch tấn công anh Viktor , hoặc là người nào khác đã tấn công cả hai người đó khi anh Viktor không nhìn thấy.”
Ron nói ngay:
“Chắc là ông Crouch đánh rồi. Cho nên ổng mới biến mất khi Harry và thầy Dumbledore trở lại. Đánh xong ổng phải chạy chứ!”
Harry lắc đầu:
“Mình không nghĩ vậy. Trông ông ấy yếu ớt ghê lắm. Mình không chắc ổng thực hiện nổi phép độn thổ hay phép thuật nào khác đâu.”
Hermione nói: “Mình đã nói với bồ bao nhiêu lần rồi là không thể độn thổ trong sân trường Hogwarts kia mà!”
Ron hào hứng lên:
“Được rồi… còn lý thuyết này thì sao? Krum tấn công ông Crouch .. khoan, chờ nói hết đã… rồi tự làm mình bất tỉnh?”
“Và ông Crouch bốc hơi đi, phải không?”
“Ờ há…”
Rạng ngày hôm sau, Harry, Ron và Hermione lẻn ra khỏi phòng ngủ của tụi nó rất sớm và cùng nhau vội vã trèo lên Chuồng Cú để gửi thư cho chú Sirius . Bây giờ tụi nó đang đứng nhìn ra sân trường mù sương. Cả ba đứa đều bụp mắt và xanh xao vì tụi nó thức tới khuya lắc khuya lơ hồi hôm để nói chuyện về ông Crouch .
Hermione nói:
“Harry , bồ kể lại hết coi, thực ra ông Crouch đã nói gì?”
Harry nói:
“Mình đã kể bồ nghe rồi, những điều ổng nói không có ý nghĩa lắm. Ổng nói ổng muốn cảnh báo cụ Dumbledore điều gì đó. Ổng chắc chắn là có nhắc đến bà Bertha Jorkins , và dường như nghĩ là bả đã chết. Ổng cứ nói hoài cái chuyện lỗi lầm của ổng… Ổng cũng nhắc tới con trai của ổng.”
Hermione gắt gỏng:
“Vậy, lỗi lầm của ổng chứ còn gì nữa!”
Harry nói:
“Ổng mất trí rồi. Một nửa thời gian là ổng nói như thể ổng tưởng vợ con ổng vẫn còn sống, và ổng cứ nói với Percy về công việc và ra chỉ thị cho ảnh.”
Ron ngập ngừng ướm thử:
“Và… nhắc lại dùm mình coi ổng nói gì về Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ?”
Harry lặp lại một cách ngao ngán:
“Mình đã nói với bồ rồi, hắn đang ngày càng mạnh hơn.”
Yên lặng. Rồi Ron nói với một giọng tin tưởng giả tạo:
“Nhưng ổng mất trí rồi, như bồ nói, thành ra một nửa điều ổng nói chắc là điều mông muội mà thôi…”
Harry nói:
“Ổng có vẻ tỉnh táo nhất khi ổng cố gắng nói đến Voldemort .”
Ron nhătn mặt khi nghe cái tên Harry vừa thốt ra.
“Ông ấy gặp khó khăn thực sự khi thốt ra thành lời, nhưng đó là lúc ông có vẻ biết rõ mình đang ở đâu hơn hết, và biết là ổng đang làm gì. Ổng cứ nói đi nói lại là ổng cần gặp thầy Dumbledore .”
Harry rời cửa sổ và bắt đầu ngóng nhìn lên những thanh song song đỡ nóc chuồng cú. Những chỗ chim đậu hầu như trống vắng đến một nửa; th
Trang:
[<] 1,
295,
296,[297],
298,
299,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):