Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
cho mà coi.”

George nói:

“Đã nói với mày là tao giỡn chơi mà.”

George đi tới chỗ Fred , giựt lá thư ra khỏi tay Fred ,và bắt đầu cột lá thư vô chân của một con cú heo, nói tiếp:

“Mày bắt đầu hơi bốc mùi của ông anh yêu dấu của chúng ta rồi đó, Ron à. Cứ giữ cái giọng đó thì sẽ có ngày mày trở thành huynh trưởng thôi.”

Ron nổi nóng lên:

“Không đời nào!”

George đem con cú heo tới bên cửa sổ và liệng nó ra ngoài, rồi quay lại nhe răng cười với Ron.

“Nếu vậy thì xì-tốp giùm cái vụ biểu người ta làm cái này với cái kia. Thôi, lát nữa gặp lại nghe!”

George và Fred bỏ ra khỏi chuồng cú. Harry, Ron và Hermione đứng nhìn lẫn nhau. Hermione thì thầm:

“Mấy bồ nghĩ coi họ có biết gì về tất cả những chuyện này không? Chuyện của ông Crouch và các thứ khác ấy?”

Harry nói:

“Không. Nếu là chuyện nghiêm trọng đến vậy thì mấy ảnh sẽ báo cho người nào đó biết. Mấy ảnh sẽ báo cho thầy Dumbledore biết chứ!”

Tuy nhiên trông Ron bồn chồn hết sức. Hermione hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Ron chậm rãi nói:

“À… Mình không biết là mấy ảnh có làm thiệt không. Dạo gần đây, hai ảnh bị… hơi bị chuyện kiếm tiền ám ảnh, mình đã để ý thấy điều này khi mình quẩn quanh với mấy ảnh lúc… lúc…”

“Lúc tụi mình nghỉ chơi nhau.”

Harry nói hết câu dùm Ron, và nói tiếp:

“Ừ, nhưng mà chuyện tống tiền thì…”

Ron nói:

“Chẳng là hai ảnh nảy ra ý tưởng mở một tiệm Giỡn. Mình cứ tưởng hai ảnh chỉ nói vậy để chọc giận má cho vui, nhưng mà hai ảnh lại làm thiệt, muốn bắt đầu khai trương một cái. Hai ảnh chỉ còn học ở Hogwarts một năm nữa thôi, hai ảnh cứ nói hoài về chuyện đã đến lúc phải nghĩ tới tương lai, mà ba thì không thể nào giúp hai ảnh được, và hai ảnh cần có vàng để gây dựng cửa hàng.”

Bây giờ đến phiên Hermione tỏ ra lo lắng:

“Ừ, nhưng mà… nhưng mà chắc họ không làm gì trái luật phát để có vàng đâu.”

Ron tỏ ra nghi ngờ:

“Biết đâu được? Mình không chắc… Hai ảnh đâu có ngại ngùng gì lắm chuyện vi phạm nội quy, đúng không?”

Hermione trông có vẻ hoảng sợ tới nơi:

“Ừ, nhưng mà đây là luật pháp chứ bộ. Đây đâu phải là chuyện vi phạm mấy cái qui định vớ vẩn ở trường… Nếu mà tống tiền thì họ sẽ lãnh nhiều hậu quả tệ hại hơn hình phạt cấm túc… Ron, có lẽ bồ nên méc anh Percy đi…”

Ron nói:

“Bồ điên hả? Méc anh Percy hả? Ảnh dám trở thành một ông Crouch nữa và đem hai ảnh nộp vô tù lắm.”

Ron nhìn đăm đăm qua khung cửa sổ mà con cú của Fred và George đã bay mất hút. Rồi nó nói:

“Thôi, tụi mình đi ăn sáng đi!”

Khi tụi nó cùng leo xuống cái cầu thang xoắn, Hermione nói:

“Mấy bồ có thấy bây giờ mà đến gặp thầy Moody thì có quá sớm không?”

Harry nói:

“Có chứ. Mới sáng sớm như vầy mà tới đánh thức thầy thì rất có thể thầy tống tụi mình văng ra khỏi cửa ngay. Thầy sẽ tưởng tụi mình tìm cách tấn công thầy trong khi thầy đang ngủ. Tụi mình hãy chờ đến giờ ra chơi.”

Buổi học Lịch sử pháp thuật chưa bao giờ trôi qua chậm rì rì như vậy. Harry cứ ngó chừng chừng đồng hồ của Ron ,bởi vì rốt cuộc nó đã quẳng cái đồng hồ hư của nó đi rồi. Nhưng bây giờ cái đồng hồ của Ron chạy chậm đến n

Trang: [<] 1,297,298,[299],300,301,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):