Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
đang thở khò khè và thổn thức khóc lên tấm thảm trái trước lò sưởi…

Từ đâu đó sâu thẳm trong cái ghế bành mà con cú đại bàng vừa đậu xuống, vang lên một giọng lạnh lùng, âm vực cao chói lói:

“Mi may mắn đó, Đuôi Trùn. Mi đúng là rất ư may mắn. Cái trò sai lầm ngớ ngẩn của mi chẳng tàn phá được cái gì hết. Hắn chết rồi.”

Người đàn ông dưới sàn thở hổn hển:

“Thưa ngài… Dạ thưa ngài… tôi… tôi cũng vui mừng… cũng rất tiếc…”

Giọng lạnh lùng ngắt lời:

“Nagini, mi thì không được may mắn lắm. Rốt cuộc ta sẽ không đem Đuôi Trùn lọng vô miệng mi… nhưng không hề gì, không sao đâu… vẫn còn thằng Harry Potter đó…”

Con rắn rít lên. Harry có thể nhìn thấy cái lưỡi của con rắn thè ra chập chờn.

Giọng lạnh lùng lại vang lên:

“Bây giờ, Đuôi Trùn , có lẽ nên có thêm một chút nhắc nhở tại sao ta sẽ không bỏ qua thêm một sai lầm ngớ ngẩn của mi…”

“Ôi, thưa Ngài… Đừng… Van xin ngài…”

Một đầu đũa phép xuất hiện từ phía khuất của cái ghế quay lưng lại Harry . Đầu đũa phép chĩa vào Đuôi Trùn . Giọng lạnh lùng vang lên:

“Crucio!”

Đuôi Trùn gào lên, tiếng gào nghe như thể mọi dây thần kinh trên cơ thể hắn đang bị đốt trên lửa, tiếng gào xuyên thủng màng nhĩ của Harry khi cái thẹo trên trán nó nhói lên đau buốt. Nó cũng thét lên… Voldemort có thể nghe tiếng nó, sẽ biết nó đang ở đó…

“Harry ! Harry !”

Harry mở mắt ra. Nó đang nằm trên sàn phòng học của giáo sư Trelawney , hai tay đang bụm mặt. Cái thẹo vẫn còn rát bỏng đau buốt đến nỗi nó ứa cả nước mắt ra. Cơn đau đó là cơn đau thực. Cả lớp đang đứng chung quanh nó, và Ron đang quỳ bên cạnh nó, vẻ mặt hãi hùng. Ron hỏi:

“Bồ có khỏe không?”

“Dĩ nhiên là không rồi.”

Giáo sư Trelawney nói, bà tỏ ra vô cùng xúc động. Hai con mắt bự thô lố của bà lom lom nhìn xuống Harry , ngó nó chằm chằm.

“Chuyện gì vậy Potter ? Sấm truyền hả? Hay Thần nhập? Con đã thấy cái gì?”

Harry nói dối:

“Không có gì ạ.”

Nó ngồi dậy. Nó cảm thấy mình đang run. Nó cũng không thể không nhìn quanh, cố tìm kiếm những bóng đen đằng sau nó, giọng của Voldemort nghe sao mà gần quá…

Giáo sư Trelawney nói:

“Con đã bấu cái thẹo của con. Con đã lăn lộn trên sàn nhà, bấu chặt cái thẹo của con! Nói đi nào, cô từng có kinh nghiệm về những vấn đề như vậy.”

Harry ngước nhìn lên giáo sư Trelawney . Nó nói:

“Con nghĩ là con cần tới bệnh thất. Con nhức đầu quá.”

Giáo sư Trelawney nói:

“Cưng ạ, chắc chắn là con đã bị kích động bởi những xung động vô hình phi phàm trong phòng của cô! Nếu bây giờ mà con bỏ đi ra, con có thể sẽ mất đi cơ hội nhìn xa hơn những gì con từng nhìn thấy…”

Harry nói:

“Con chẳng muốn nhìn thấy gì khác hơn là thuốc chữa nhức đầu.”

Harry đứng dậy. Lớp học lùi lại. Tất cả đều có vẻ hoang mang.

Harry thì thầm với Ron:

“Gặp lại sau nghe.”

Harry xách cặp của nó lên, đi về phía cái cửa sập, không để ý đến giáo sư Trelawney . Cô đang biểu lộ một nét mặt giận dữ khủng khiếp, như thể vừa bị từ chối một bữa tiệc khoái khẩu.

Khi Harry xuống hết cái cầu thang dây của giáo sư Trelawney , nó không đi tới bệnh thất. Nó không hề có ý định đi tới chỗ đó. Chú Sirius đã dặn dò

Trang: [<] 1,302,303,[304],305,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):