nó phải làm gì một khi cái thẹo của nó phát đau lại, và Harry sắp làm theo lời dạy của chú Sirius : nó đi thẳng đến văn phòng cụ Dumbledore .
Nó đi xuống hành lang, nghĩ về những điều nó đã nhìn thấy trong giấc mơ… cảnh đó rõ ràng là y hệt như giấc mơ đã từng đánh thức nó dậy trong ngôi nhà ở đường Privet Drive… Nó ôn lại những chi tiết trong đầu, cố gắng để chắc rằng nó nhớ hết những chi tiết đó… Nó đã nghe Voldemort buộc tội Đuôi Trùn phạm một sai lầm ngớ ngẩn… nhưng mà con cú đã đem lại tin lành, rằng cái sai lầm ngớ ngẩn đó đã được sửa chữa, ai đó đã chết… vì vậy Đuôi Trùn không bị đem cho rắn ăn… và nó, Harry, sẽ bị thế mạng vô đó…
Harry đã đi thẳng qua cái đầu thú bằng đá canh giữ lối vào văn phòng cụ Dumbledore mà không để ý. Nó chớp mắt, nhìn quanh và nhận ra nó đã làm gì, bèn quay bước lại, dừng chân trước cái đầu thú đá. Rồi nó nhớ ra là nó không biết mật khẩu. Nó ngập ngừng ướm thử:
“Kem chanh?”
Cái đầu đá chẳng buồn nhúc nhích.
Harry trừng mắt nhìn:
“Thôi được. Kẹo Lê? Ơ… Que cam thảo? Ong xì xèo? Kẹo thổi xịn nhất tiệm Drooble? Kẹo đủ vị hiệu Bertie Bott… Ờ mà, thầy đâu có thích mấy thứ kẹo đó hè? Ôi… làm ơn mở cửa ra đi mà. Có mở ra không?”
Harry tức tối kêu lên:
“Tôi cần gặp thầy, chuyện khẩn cấp lắm!”
Cái đầu đá cứ tỉnh bơ, lỳ ra.
Harry đá nó một cái, chẳng đạt được gì khác hơn là một cơn đau thấu trời ở đầu ngón chân cái. Nó cà thọt trên một chân, gào lên:
“Nhái sôcôla ! Bút kẹo! Chùm Gián!”
Cái đầu đá bỗng nhiên sống dậy và nhảy qua một bên. Harry chớp mắt lia lịa. Nó kinh ngạc thốt lên:
“Chùm Gián thiệt hả? Mình nói đại mà đúng sao?”
Nó vội vã đi qua cái lỗ hổng mở ra trên tường và đặt chân lên bậc cầu thang xoắn bằng đá, những bậc thang này từ từ di chuyển lên cao theo vòng xoắn trôn ốc khi cánh cửa đóng lại sau lưng Harry , đem nó lên tới một cánh cửa bằng gỗ sồi bóng lưỡng có nắm cửa bằng đồng sáng choang.
Nó nghe thấy có tiếng nói vọng ra từ bên trong. Nó bước ra khỏi bậc thang, lưỡng lự chưa biết làm sao, thì nghe một giọng giọng nói:
“Cụ Dumbledore à, tôi e rằng cụ không nhìn thấy mối liên hệ, không nhìn thấy gì hết!”
Đó là giọng nói của ông Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật , Cornelius Fudge . Ông tiếp tục:
“Ông Ludo nói hoàn toàn có khả năng là Bertha đi lạc. Tôi đồng ý là đã có lúc chúng ta tưởng là sẽ kiếm ra được bà ta, nhưng mà cũng vậy thôi, chúng ta chẳng có chứng cứ gì về trò gian lận phi pháp cả, cụ Dumbledore à, chẳng có bằng cớ gì hết. Bởi vì sự biến mất của bà ta là có liên hệ với sự việc mất tích của ông Crouch …”
Giọng quạu quọ của thầy Moody vang lên:
“Và ông nghĩ chuyện gì đã xảy ra cho ông Crouch hả ông Bộ trưởng?”
Ông Fudge nói:
“Tôi thấy có hai khả năng, Thần Sáng à. Hoặc là ông Crouch cuối cùng đã phát điên, điều này có thể lắm chớ, tôi chắc là ông cũng đồng ý, do hoàn cảnh cá nhân của ổng… ổng mất trí rồi đi lang thang đâu đó…”
Cụ Dumbledore điềm đạm nói:
“Trong trường hợp đó thì ổng đã đi lang thang cực kỳ lẹ, ông Cornelius à.”
Ông Fudge có vẻ bối rối:
“À, hoặc là… Ờ, tôi sẽ bảo lưu sự phán đoán cho đến sau khi tôi nhìn thấy nơi mà ông Crouch được tìm thấy, nhưng mà các ông nói là chỉ q
Trang:
[<] 1,
303,
304,[305],
306,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):