nhìn qua cụ Dumbledore . Thầy Moody Mắt-Điên đang ngồi bên đó. Hình dáng của thầy Moody Mắt-Điên này khác biệt một cách đáng chú ý. Thầy không có một con mắt phép; mà có hai con mắt bình thường. Cả hai con mắt đó đều đang nhìn xuống ông Karkaroff , và cả hai con mắt đó đều nheo lại trong sự căm ghét dữ dội.
Thầy Moody nói nhỏ với cụ Dumbledore :
“Ông Crouch sắp thả hắn ra. Hắn đã thỏa thuận với ông ta. Tôi mất sáu tháng để tóm được hắn, để rồi ông Crouch thả hắn ra, miễn là hắn phun ra đủ những cái tên mới. Tôi thấy, chúng ta cứ nghe thông tin của hắn, rồi sau đó thẳng tay quẳng hắn trả cho bọn Giám ngục Azkaban .”
Cụ Dumbledore khịt ra một âm thanh bất đồng nho nhỏ từ cái mũi khoằm và dài của cụ. Thầy Moody Mắt-Điên mỉm cười nhạo báng:
“À, quên, tôi quên mất là cụ không thích bọn Giám ngục Azkaban , đúng không, cụ Dumbledore ?”
Cụ Dumbledore bình thản đáp:
“Đúng. Tôi e là tôi không thích họ lắm. Từ lâu tôi đã cảm thấy Bộ Pháp Thuật sai lầm khi liên minh với những sinh vật như vậy.”
Thầy Moody nhẹ nhàng nói:
“Nhưng với bọn rác rưởi này…”
Ông Crouch đang nói:
“Ông Karkaroff , ông nói ông muốn chỉ điểm tên bọn chúng, vậy chúng tôi đang nghe đây.”
Ông Karkaroff vội vàng nói:
“Ông phải hiểu rằng Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy luôn luôn điều hành theo cách bí mật nhất… Hắn muốn là chúng tôi…. Ý tôi nói là đám đồ đệ của hắn, và tôi giờ đây rất tiếc, tiếc một cách sâu sắc, là tôi từng đứng trong số đó…”
Thầy Moody khinh bỉ bảo:
“Nói tiếp đi.”
“…chúng tôi không bao giờ biết tên họ của đồng bọn… chỉ có một mình hắn biết chính xác tất cả chúng tôi là ai…”
Thầy Moody lầm bầm:
“Đó là một biện pháp khôn ngoan, chẳng phải sao? Để ngăn chặn những kẻ trở mặt như mi, Karkaroff , khỏi bán đứng cả lũ chúng nó.”
Ông Crouch nói:
“Nhưng ông nói là ông có một số tên họ muốn chỉ điểm cho chúng tôi kia mà?”
Ông Karkaroff nói không kịp thở:
“Dạ, tôi… tôi có mà. Và đó là tên của những tay chân quan trọng của hắn, tôi xin lưu ý quí vị điều này. Đó là những người mà tôi tận mắt chứng kiến họ nhận mệnh lệnh của hắn. Tôi cung cấp thông tin này như một biểu hiện rằng tôi hoàn tâm toàn ý từ bỏ hắn, và lòng tôi tràn đầy niềm ăn năn hố cải sâu sắc đến nỗi tôi khó mà có thể…”
Ông Crouch đanh giọng:
“Những cái tên đó là gì?”
Karkaroff hít một hơi thật sâu. Ông nói:
“Đó là Antonin Dolohov. Tôi… tôi đã nhìn thấy hắn tra tấn vô số dân Muggle và… và những người không theo phe Hắc ám.”
Thầy Moody lẩm bẩm:
“Và mi cũng đã tiếp tay làm chuyện đó.”
Ông Crouch nói:
“Chúng tôi đã bắt ông Dolohov rồi. Ông ta đã bị bắt ngay sau khi ông bị bắt.”
Ông Karkaroff mở banh mắt ra nói:
“Thiệt hả? Tôi… tôi… vui mừng nghe tin đó.”
Nhưng trông ông ta chẳng có vẻ vui mừng gì hết.. Harry có thể nói là cái tin đó đúng là một nắm đấm vô mặt ông ta. Một trong những cái tên của ổng vậy là đã vô giá trị.
Ông Crouch lạnh lùng hỏi:
“Còn ai khác?”
“Hả? à, dạ… còn Rosier, Evan Rosier.”
Ông Crouch nói:
“Rosier đã chết. Ông ta cũng đã bị bắt ngay sau ông. Ông ta thà đánh trả hơn là lặng lẽ đầu hàng, v
Trang:
[<] 1,
308,
309,[310],
311,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):