à đã bị giết chết trong khi chống cự.”
Thầy Moody phía bên phải Harry lầm bầm:
“Hắn đem theo xuống nhị tỳ cả một phần xác của tôi.”
Harry quay đầu lại nhìn thầy Moody một lần nữa, và thấy thầy đang chỉ cho cụ Dumbledore coi cái mũi sứt bự chảng của thầy.
Ông Karkaroff kêu lên, bây giờ giọng của ông ta nghe rõ nỗi kinh hoàng thực sự.
“Không… không ai đáng đời hơn Rosier!”
Harry có thể nhìn thấy là ông ta bắt đầu lo lắng là chẳng có thông tin nào của ông ta còn xài được cho Bộ Pháp Thuật . Mắt của ông Karkaroff ngó láo liên về phía cánh cửa ở góc đằng kia của căn phòng. Đằng sau cánh cửa đó, chắc chắn là bọn Giám ngục Azkaban vẫn còn đang chờ đợi.
Ông Crouch hỏi:
“Còn ai nữa không?”
Ông Karkaroff vội nói:
“Dạ, còn. Còn tên Travers… hắn tiếp tay ám sát gia đình McKinnons! Và tên Mulciber… hắn là chuyên viên lời nguyền Độc Đoán, buộc vô số người phải làm những chuyện khủng khiếp! và tên Rookwood, một tên gián điệp, hắn đã tuồn thông tin hữu ích từ trong nội bộ Bộ Pháp Thuật cho Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy .”
Lần này, Harry có thể nói rằng ông Karkaroff đã đào trúng vàng. Đám đông quan sát đều xúm nhau bàn tán rì rầm:
“Rookwood à? Có phải ông Augustus Rookwood của Bộ Cơ mật không?”
Ông Crouch nói, gật đầu với một mụ phù thủy ngồi trước mặt ông, người này bắt đầu hí hoáy ghi lên tấm giấy da của mụ ta.
Ông Karkaroff sốt sắng:
“Đúng là hắn ta. Tôi tin là hắn đã sử dụng một mạng lưới các pháp sư được bố trí chu đáo, cả bên trong lẫn bên ngoài Bộ để thu thập tin tức…”
Ông Crouch nói:
“Nhưng chúng tôi đã biết ông Travers và ông Mulciber. Tốt lắm, ông Karkaroff , nếu đó là tất cả, ông sẽ được đưa trở lại nhà ngục Azkaban trong khi chờ đợi chúng tôi quyết định…”
Ông Karkaroff kêu lên:
“Chưa hết! Xin chờ một lát… tôi còn biết nhiều cái tên khác nữa.”
Harry có thể nhìn thấy ông Karkaroff toát mồ hôi hột trong ánh đuốc, làn da trắng bệch của ông tương phản mạnh mẽ với màu đen của tóc và râu ông.
Ông hét lớn:
“Snape ! Severus Snape !”
Ông Crouch nói một cách khinh miệt:
“Ông Snape đã được hội đồng này xét xử trắng án. Ông ta đã được cụ Dumbledore xác minh.”
“Không!”
Ông Karkaroff thét, kéo căng đám xiềng xích đang trói chặt ông ta vô cái ghế.
“Tôi cam đoan mà! Severus Snape là một Tử thần Thực tử !”
Cụ Dumbledore đứng lên. Cụ điềm đạm nói:
“Tôi đã đưa ra chứng cứ về việc này rồi. Severus Snape đúng thiệt là một Tử thần Thực tử . Tuy nhiên, ông ta đã quay trở về chính nghĩa trước khi Chúa tể Voldemort sụp đổ, và ông ta đã trở thành gián điệp cho chúng ta, đó là một sự nguy hiểm rất lớn cho cá nhân ông ta. Bây giờ ông ta chẳng còn chút Tử thần Thực tử gì hơn chính tôi đây cả.”
Harry quay lại nhìn thầy Moody Mắt-Điên đằng sau lưng cụ Dumbledore . Trên mặt thầy mang một vẻ nghi ngờ sâu sắc.
Ông Crouch lạnh lùng nói:
“Tốt lắm, ông Karkaroff , ông đã có giúp thông tin. Tôi sẽ xem lại trường hợp của ông. Trong thời gian chờ đợi, ông sẽ trở về nhà ngục Azkaban …”
Giọng ông Crouch nhỏ dần. Harry nhìn quanh, căn hầm biến đi như thể được làm bằng khói, mọi thứ nhòa đi, nó chỉ còn nhìn thấy chính bản thân nó mà thôi… tất cả nhữn
Trang:
[<] 1,
309,
310,[311],
312,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):