nói giọng lớn hơn nữa, át tiếng đứa con trai của ông:
“… đến nỗi chúng ta hiếm khi nào nghe một vụ tương tự như vậy trong tòa án này. Chúng tôi đã nghe những chứng cứ chống lại các người. Bốn người đã bị buộc tội bắt cóc một Thần Sáng – ông Frank Longbottom – và bắt họ phải chịu lời nguyền Tra Tấn, vì cho là ông ta biết chỗ ẩn náu hiện thời của ông chủ lưu vong của các người, Kẻ-mà-chớ-gọi-tên-ra …”
Cậu trai bị trói chặt trên cái ghế dưới kia thét lên:
“Ba ơi, con không có làm! Con không hề làm, con thề mà ba, đừng đem con giao trở vô tay Giám ngục Azkaban .”
Ông Crouch gào lớn:
“Các người còn lún sâu vào tội ác hơn khi áp đặt lời Nguyền Tra tấn lên bà vợ của ông Frank Longbottom, khi ông ấy không chịu cung cấp thông tin cho các người. Các người mưu toan phục hồi quyền lực của Kẻ-mà-chớ-gọi-tên-ra đó, và để hồi phục lại cuộc sống tàn bạo mà các người tưởng sẽ được hưởng thụ khi hắn hùng mạnh. Bây giờ tôi xin hỏi ý kiến bồi thẩm đoàn…”
“Má!”
Cậu con trai ngồi bên dưới gào lên, và bà phù thủy mong manh bên cạnh ông Crouch bắt đầu khóc nức nở, người cứ lắc lư, chồm tới trước rồi lại ngã ra sau.
“Má ơi, can ba đi má! Con không làm chuyện đó! KHông phải con đâu!”
Ông Crouch quát lên:
“Bây giờ tôi xin hỏi bồi thẩm đoàn. Nếu quí vị tin như tôi tin là những tội ác này xứng đáng giam chung thân trong nhà ngục Azkaban thì xin quí vị giơ tay lên.”
Các phù thủy và pháp sư ngồi ở bên phải căn hầm đồng loạt giờ tay lên. Đám đông ngồi dọc các bức tường chung quanh bắt đầu vỗ tay như đã vỗ tay mừng cho ông Bagman , vẻ mặt họ đầy vẻ thắng lợi dã man. Cậu con trai òa ra gào khóc.
“KHông! Má ơi, đừng! Con không hề làm chuyện đó, con không có làm mà, con không hề biết gì hết. Đừng giao con cho họ, má ơi, đừng để ba làm như vậy!”
Bọn Giám ngục Azkaban lướt trở vào căn hầm. Ba kẻ đồng bọn của cậu trai lặng lẽ đứng dậy; người đàn bà mi mắt bụp ngước nhìn ông Crouch và kêu lớn:
“Chúa tể Hắc ám sẽ lại trỗi dậy, lão Crouch à! Mày cứ quăng chúng tao vào Azkaban ; chúng tao sẽ chờ đợi! Chúa tể Hắc ám sẽ trỗi dậy một lần nữa và sẽ đến giải cứu chúng tao, sẽ ban thưởng chúng tao nhiều hơn bất cứ thuộc hạ nào của ngài! Chỉ có chúng tao là những kẻ trung thành! Chỉ có chúng tao là cố công tìm kiếm ngài!”
Nhưng cậu trai trẻ thì cố vùng vẫy khỏi tay của bọn Giám ngục Azkaban ; ngay cả Harry cũng có thể thấy sức mạnh lạnh giá hút kiệt tinh thần sức lực người ta của bọn Giám ngục Azkaban bắt đầu ảnh hưởng đến nó.
Khi người đàn bà đi ra khỏi căn hầm, đám đông nhạo báng mụ, một số đứng cả lên. Cậu trai vẫn cố sức vùng vẫy. Cậu gào lên với ông Crouch :
“Con là con của ba mà! Con là con trai của ba!”
Ông Crouch thét trả lại, con mắt của ông chợt lồi hẳn ra:
“Mày không phải là con tao! Tao không có con trai!”
Người đàn bà mong manh bên cạnh ông Crouch nấc lên một tiếng lớn rồi đổ gục xuống ghế ngồi. Bà đã ngất xỉu. Ông Crouch dường như không chú ý. Ông đang mải quát bọn Giám ngục Azkaban , nước miếng phun phèo phèo khỏi miệng:
“Đem chúng đi! Đem chúng đi ngay! Và để chúng thối rữa ở trong đó!”
“Ba ơi! Ba, con không có liên can mà! Không! KHông! Ba ơi, xin đừng…”
“Harry , thầy nghĩ là đã tới lúc trở lại văn phòng của thầy rồi.”
Trang:
[<] 1,
312,
313,[314],
315,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):