p tin tức cho phe ta! Và ông Rookwood cứ hứa hẹn sẽ kiếm cho tôi một công việc ở Bộ Pháp Thuật sau này… Một khi thời chơi Quidditch của tôi đã hết, quí vị biết đó… ý tôi nói là tôi không thể để cho mấy trái Bludger dộng vô đầu mình suốt đời, có đúng vậy không?”
Trong đám đông nổi lên tiếng cười khúc khích.
Ông Crouch lạnh lùng nói:
“Tôi sẽ đưa việc này ra biểu quyết.”
Ông Crouch quay về phía bên phải của căn hầm:
“Bồi thẩm đoàn xin vui lòng giơ tay biểu quyết… người nào tán thành bỏ tù…”
Harry nhìn về phía bên phải của căn hầm. Không một người nào giơ tay. Nhiều phù thủy và pháp sư chung quanh bắt đầu vỗ tay. Một phù thủy trong bồi thẩm đoàn đứng lên. Ông Crouch quát ngay:
“Xin mời!”
Bà phù thủy nói không ra hơi:
“Chúng tôi chỉ muốn chúc mừng ông Bagman vì đã chơi hết mình cho đội Anh trong trận Quidditch đấu với đội Thổ Nhĩ Kỳ hồi thứ bảy vừa rồi.”
Ông Crouch giận điên lên được. Nhưng giờ đây căn hầm đã rung lên vì tiếng vỗ tay hoan hô. Ông Bagman đứng dậy, cúi mình chào và tươi cười rạng rỡ.
“Đồ ti tiện!”
Ông Crouch làu bàu chửi rủa khi ngồi xuống bên cạnh cụ Dumbledore , nhìn ông Bagman đi ra khỏi căn hầm:
“Rookwood đúng là có kiếm được cho hắn một công việc… cái ngày mà Ludo gia nhập vào hàng ngũ chúng ta sẽ là một ngày buồn thảm cho Bộ Pháp Thuật , thực vậy…”
Căn hầm lại tan biến một lần nữa. Và khi căn hầm hiện ra trở lại, Harry nhìn quanh. Nó và cụ Dumbledore vẫn đang ngồi bên cạnh ông Crouch , nhưng không khí lúc này lạ lùng chưa từng thấy. Hoàn toàn im lặng, chỉ vang lên tiếng nấc nghẹn khô khốc của một bà phù thủy trông mỏng manh yếu ớt đang ngồi kế bên ông Crouch . Bà nắm chặt cái khăn tay chặn miệng mình, run rẩy.
Harry nhìn ông Crouch , thấy ông hốc hác và xám ngoét hơn cả trước đây nữa. Một mạch máu đang co giật trên thái dương của ông.
Ông nói, giọng nói vang dội trong sự lặng trang của căn hầm:
“Đem chúng vào.”
Cánh cửa ở góc phòng lại một lần nữa mở ra. Lần này sáu viên giám ngục Azkaban bước vào, kẹp sườn một nhóm bốn người. Harry nhìn thấy những người ngồi trong đám đông đều quay lại nhìn lên ông Crouch . Một số người xì xào với nhau.
Bọn giám ngục Azkaban đặt mỗi người trong số bốn người đó ngồi lên một cái ghée đầy xiềng xích giờ đây đã đặt giữa căn hầm. Họ gồm một người đàn ông thần hình chắc nịch cứ ngây ra nhìn ông Crouch ; một người đàn ông khác ốm hơn và trông bồn chồn, lo lắng hơn, con mắt cứ lấm lét nhìn đám đông; một người đàn bà tóc đen dày bóng mượt, mắt bụp, ngồi trên cái ghế như thể ngồi trên ngai vàng; và một thiếu niên chừng mười tám mười chín tuổi, có vẻ như đã bị hóa đá. Cậu trai trẻ run bần bật, mái tóc màu rơm xõa xuống khuôn mặt lấm tấm tàn nhang đã trắng bệch màu sữa. Bà phù thủy mong manh ngồi bên cạnh ông Crouch bắt đầu nhấp nhổm trên chỗ ngồi của bà, úp mặt vào cái khăn tay rên rỉ khóc lóc.
Ông Crouch đứng lên. Ông nhìn xuống bốn người ngồi phía trước ông, trên gương mặt mông chỉ có thuần một sự căm ghét. Ông Crouch nói rõ ràng:
“Các người được đưa đến đây trước Hội đồng Luật pháp Pháp thuật để chúng tôi phán xử các người, về một tội ác cực kỳ ghê gớm…”
Cậu con trai có mái tóc màu rơm kêu lên:
“Ba… ba ơi… Xin ba…”
Ông Crouch càng
Trang:
[<] 1,
311,
312,[313],
314,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):