i thẹo của con có nhức nhối không, ngoại trừ lần nó đánh thức con vào mùa hè?”
“Dạ không, con… nhưng mà làm sao thầy biết là cơn đau cảu cái thẹo đã đánh thức con dậy hồi mùa hè?”
Cụ Dumbledore nói:
“Con không phải là người duy nhất thư từ qua lại với Sirius . Thầy cũng có liên lạc với chú ấy từ khi chú ấy rời trường Hogwarts vào năm ngoái. Chính thầy là người đã đề nghị lấy cái hang trên sườn núi làm nơi an toàn nhất cho chú ấy tạm trú.”
Cụ Dumbledore đứng dậy và bắt đầu đi qua đi lại đằng sau cái bàn giấy của cụ. Thỉnh thoảng cụ lại đặt cây đũa phép lên thái dương, rút ra một tư tưởng khác lấp lánh bạc, và thả nó vào cái chậu tưởng ký. Tư tưởng bên trong cái chậu bắt đầu xoáy tít, nhanh đến nỗi Harry không thể nào phân biệt rõ ràng cái gì ra cái gì cả: nó chỉ còn là một trạng thái nhạt nhòa màu sắc.
Vài phút sau, Harry nói nhỏ:
“Thưa thầy?”
Cụ Dumbledore dừng bước nhìn Harry . Cụ nhẹ nhàng nói:
“Thầy xin lỗi.”
Cụ ngồi trở xuống bên bàn giấy của cụ. Harry hỏi:
“Thầy có… có biết tại sao cái thẹo của con đau nhức dữ vậy không?”
CỤ Dumbledore nhìn Harry chăm chú một lát, rồi nói:
“Thầy có một giả thuyết, chỉ là giả thuyết mà thôi… Thầy tin là cái thẹo của con phát đau nhức cả khi Voldemort đến gần con, lẫn khi hắn trào lên một mối căm hận đặc biệt mạnh mẽ.”
“Nhưng… tại sao?”
“Bởi vì con và hắn đã bị một lời nguyền bất thành kết nối với nhau. Cái thẹo đó không phải là một cái thẹo bình thường.”
“Vậy thầy nghĩ là… chuyện trong giấc mơ đó… là có thực không?”
Cụ Dumbledore nói:
“Có thể. Thầy muốn nói… có lẽ, Harry à, con có nhìn thấy Voldemort không?”
Harry nói:
“Dạ, không. Chỉ nhìn thấy cái lưng ghế mà thôi. Nhưng… mà cũng đâu có cái gì để nhìn thấy đâu, phải không thầy? Ý con nói là hắn đâu có một thân thể như người ta đâu? Nhưng… nhưng mà vậy thì làm sao hắn có thể giơ cây đũa phép lên được?”
Cụ Dumbledore lẩm bẩm:
“Thực vậy, bằng cách nào? Thực sự là bằng cách nào…”
Cả Harry và cụ Dumbledore đều không nói gì trong một lát. Cụ Dumbledore cứ đăm đăm nhìn xuyên qua căn phòng, và thỉnh thoảng lại chấm đầu cây đũa phép lên thái dương rồi thả thêm một dòng suy tư sáng ánh bạc vô cái khối đang xáo động trong cái chậu Tưởng Ký.
Cuối cùng Harry nói:
“Thưa thầy, thầy có nghĩ là Voldemort đang trở nên hùng mạnh không?”
“Voldemort hả?”
Cụ Dumbledore ngước lên khỏi cái chậu Tưởng Ký, nhìn Harry . Đó là một cái nhìn cực kỳ sắc sảo mà cụ Dumbledore đã có lần từng nhìn nó, và cái nhìn đó khiến cho Harry có cảm giác như thể cụ Dumbledore đang nhìn xuyên thấu con người nó, bằng một cái cách mà ngay cả con mắt phép của thầy Moody cũng không thể làm được. Cụ Dumbledore nói:
“Một lần nữa, Harry à, thầy chỉ có thể trả lời con bằng sự nghi ngờ của thầy mà thôi.”
Cụ Dumbledore lại thở dài, và cụ lại trông có vẻ già nua hơn, mệt mỏi hơn bao giờ hết. Cụ nói:
“Những năm mà Voldemort leo đến đỉnh cao quyền lực được đánh dấu bằng những vụ mất tích. Bertha đã biến mất không một dấu vết ở tại nơi mà người ta biết chắc chắn là nơi Voldemort ẩn tích gần đây nhất. Ông Crouch cũng biến mất… ngay trong khuôn viên sân trường này. Lại có một vụ bi
Trang:
[<] 1,
315,
316,[317],
318,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):