Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ngó qua bên trên cặp mặt kiếng nửa vầng trăng của cụ để nhìn Harry , thằng nhỏ đang há hốc miệng, nín thở nhìn gương mặt thầy Snape đang tiếp tục cuộn xoáy quanh trong chậu.

“Thầy đang xài cái Tưởng ký này thì ông Fudge đến để cùng thầy họp bàn công việc, thầy bèn cất nó đi hơi vội vã. Chắc chắn là thầy đã không đóng chặt cửa tủ. Dĩ nhiên nó đã thu hút sự chú ý của con.”

Harry nói lí nhí:

“Con xin lỗi.”

Cụ Dumbledore lắc đầu:

“Tò mò không phải là một tội lỗi. Nhưng chúng ta nên hết sức cẩn thận với sự tò mò của mình. Ừ, đúng vậy…”

Hơi cau mày lại, thầy khuấy những tư tưởng bên trong cái chậu bằng cây đũa phép của thầy. Lập tức, một hình ảnh trồi lên, một cô gái mũm mĩm chừng mười sáu tuổi đang từ từ tựu hình, chân cô ta vẫn còn trong chậu. Cô ta chẳng để ý gì đến Harry hay cụ Dumbledore . Khi cô ta nói, giọng cô cũng âm vang như giọng thầy Snape , như thể nó vang dội lại từ dưới đáy sâu của cái chậu đá:

“Thưa thầy Dumbledore , ảnh ếm bùa con, mà con thì chỉ trêu ảnh một chút thôi, thưa thầy. Con chỉ nói là con nhìn thấy ảnh hun Florence ở đằng sau khu nhà lồng kiếng hôm thứ năm vừa rồi…”

Cụ Dumbledore nhìn cô gái hãy còn đang xoay vòng vòng một cách lặng lẽ. Thầy buồn bã nói:

“Nhưng mà tại sao, hả Bertha , tại sao con lại đi theo anh ta trước chứ?”

Harry thì thầm:

“Bertha hả? Có phải… đó là Bertha Jorkins ?”

“Phải.”

Cụ Dumbledore lại chọc vô những tư tưởng trong cái chậu. Bertha lặn mất trong đó, và cái bên trong chậu một lần nữa lại trở nên trắng mờ như bạc:

“Đó là belặn mất trong đó, và cái bên trong chậu một lần nữa lại trở nên trắng mờ như bạc:

“Đó là Bertha Jorkins mà thầy nhờ hồi cô ta còn ở trong trường.”

Ánh sáng bạc tỏa chiếu từ cái chậu Tưởng Ký ánh lên gương mặt cụ Dumbledore , và Harry bỗng giật mình nhận ra là trông cụ già biết bao nhiêu. Dĩ nhiên, Harry biết là cụ Dumbledore đã già từ lâu lắm rồi, nhưng không biết sao mà nó không bao giờ thực sự nghĩ đến cụ Dumbledore như một ông già.

Cụ Dumbledore lặng lẽ nói:

“Vậy… Harry à, con muốn nói gi với thầy lúc trước khi con bị chìm vào suy tư của thầy?”

Harry nói:

“Dạ, thưa thầy… Con vừa mới ở trong lớp học Tiên tri… và con… ơ… ngủ gục…”

Nó ngập ngừng ở chỗ này, tự hỏi liệu nó có bị khiển trách về chuyện này không, nhưng cụ Dumbledore chỉ đơn giản nói:

“Thầy hoàn toàn thông cảm. Cứ tiếp tục.”

Harry nói:

“Dạ, con chiêm bao… một giấc chiêm bao về Voldemort. Hắn đang tra tấn Đuôi Trùn … thầy có biết Đuôi Trùn không…?”

Cụ Dumbledore nói ngay:

“Thầy có biết. Con cứ nói tiếp.”

“Voldemort nhận được một bức thư do cú đem tới. Hắn nói gì đó, hình như là sai lầm ngu ngốc của Đuôi Trùn đã được sửa chữa. Hắn nói ai đó đã chết. Rồi hắn nói, Đuôi Trùn sẽ không bị đem cho rắn ăn – bên cạnh cái ghế của hắn có một con rắn. Hắn nói thay vào đó hắn sẽ cho con rắn ăn con. Rồi hắn đọc lời nguyền Tra tấn trừng phạt Đuôi Trùn … và cái thẹo của con đau đớn hết sức. Con thức dậy và cái thẹo vẫn đau ghê gớm.”

Cụ Dumbledore chỉ nhìn Harry . Nó nói:

“Ơ… chỉ có vậy thôi.”

Cụ Dumbledore lặng lẽ nói:

“Thầy hiểu rồi. Thầy hiểu. Vào những lúc khác trong năm học, cá

Trang: [<] 1,314,315,[316],317,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):

XtGem Forum catalog